(VNGL – Văn học thiếu nhi).
Kéo tơ qua ngọn gió
Vắt sang sợi nắng hồng
Đi lại giữa không trung
Nhện như người diễn xiếc.
Rồi tay đan mải miết
Vòng trong đến vòng ngoài
Sợi tơ nhện óng dài
Dệt chẳng bao giờ hết!
Lũ muỗi, ruồi đáng ghét
Và sâu bọ hại cây
Chúng nghênh ngang lượn bay
Nhện nhử vào, trói lại…
Ngôi nhà tơ êm ái
Cũng là cái sân chơi
Óng ánh giăng ngang trời
Nhện ơi, sao tài thế!
TRẦN VĂN LỢI
