(VNGL – Thơ).
Đêm qua trong giấc mộng lành
thấy em cùng với quê mình ngày xưa
thấy trời đang đổ cơn mưa
nhái kêu đồng rộng lòng chưa biết buồn
Rạ rơm vương vãi trong vườn
mùi cơm lên khói hãy còn đâu đây
cầm anh ở lại một ngày
gió trên sông tạnh, em đầy mắt thơm
Đêm còn phảng phất mùi rơm
con sông đã khác, người quen đã già
anh còn xa, em còn xa
chúng mình còn đó dẫu là ngày xưa.
PHẠM VĂN PHƯƠNG