Đôi nạng gỗ

(VNGL – Thơ).

Đồng đội ơi
thẳm xa rồi

chỉ những mảnh đạn, chốt mìn còn gần mãi

Lúc này
ngực rừng thêu tên mày
bầu trời trắng xóa đằm mưa
hai vệ đường hàng cây run lạnh
xếp đôi hàng
quân phục bạc sờn
bao giọt nước mặn thầm thì

đừng tràn ra trũng mắt

Đồng đội chúng mình nhiều bước chân thật giả
tròn, khuyết đất bùn
trên ngực

từng chiếc phù hiệu thương binh, cựu binh đã ghim trầy hàng chỉ

Chiều nay
đôi nạng gỗ lâu năm theo về đắp mộ
bọn tao đứng hàng dọc
sau mày
một mình mày

hàng ngang

Qua đất
nối trời

xuyên trái tim tao.

CAO NGUYÊN QUYỀN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bềnh bồng thân xa

Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!

Quê xưa

Đêm qua trong giấc mộng lành
thấy em cùng với quê mình ngày xưa
thấy trời đang đổ cơn mưa
nhái kêu đồng rộng lòng chưa biết buồn

Sơ ri

Em có về nơi ấy
Bên góc khuất hiên nhà
Cây sơ ri chín mọng
Như hẹn thề đôi ta.

Mưa

Thành phố bây giờ buồn ít vui nhiều
buồn nhiều vui ít
thành phố có dấu vân tay đã chết
cùng cơn mưa em