admin

Bài thơ tôi viết đã 50 năm

Một dòng sông còn đầy nước luôn luôn chảy, dù nhanh hay chậm. Thời gian thì cứ trôi qua đều đều, nhưng tùy cảm giác mỗi người, cũng có lúc nhanh lúc chậm…

Cho thanh xuân ở lại…

Nguyễn Thanh Xuân viết nhiều về tình yêu, đó là địa hạt và có lẽ cũng là chất xúc tác để tâm hồn người thơ mãi trẻ trung, tươi nõn cảm xúc…

Tình địch già

Họ đến quán vào lúc sáu giờ chiều, hôm nay người này đến sớm một phút, hôm sau thì người kia. Họ lịch sự cúi chào mọi phía và chào từng người, chỉ không chào nhau…

Quả thị

Bà hái cho quả thị
Bé đem giấu ngăn bàn
Đinh ninh mai thức dậy
Sẽ gặp cô Tấm ngoan

Mùa thu em đi học

Heo may về ngang ngõ
Giọt sương óng ánh vàng
Đàn cò chở thu sang
Làm vương bao sợi nắng

Trống trường gọi nắng mùa thu

Mặt trời trùm chiếc chăn bông
Ôm bao sợi nắng trong lòng ngủ say
Mẹ ơi con dậy rồi đây
Tiếng chim cu gáy gọi ngày mới sang

Câu đố về loài mèo

Đứng trước cửa, túi quần anh rung lên. Điện thoại đến, anh áp vào nghe rất nhanh nhưng chưa nói gì. Bên kia nói một tràng dài rồi im bặt…

Khoảnh khắc

ta cứ đợi một chiều không trở lại
cần mẫn gieo vào mảnh vườn
biết đâu trong những ngày thê lương
lại nảy một luống xanh hy vọng

Rong rêu

trăm năm trước ta là ai, chẳng rõ
và ở đâu trong kiếp đọa đày
giữa trần đời ngập chìm tội lỗi
ta làm đau những gương mặt quanh đây

Trong cú rơi đầu tiên

Em gửi lại nụ hôn phía bên kia bầu trời
Nơi bóng tối những giấc mơ thoát xác
Để giọt sương ngàn năm rơi xuống trong tin mừng đầu tiên
Tiếng rơi tròn như da thịt

Lầm lỡ

Tôi đã đi qua những cuộc dở dang
đem lầm lỡ về xây gác bóng
Xót xa đôi mắt buồn đan chiều tím lặng
Biết về đâu

Những làn khói bên cội sứ

Ông muốn kêu lên nhưng mồm miệng như cứng lại, không thể cử động được, giọng nói cũng biến đi đâu mất dù chỉ là tiếng ú ớ. Ông muốn ngồi dậy, rời khỏi chỗ nằm…

Bài thơ tôi viết đã 50 năm

Một dòng sông còn đầy nước luôn luôn chảy, dù nhanh hay chậm. Thời gian thì cứ trôi qua đều đều, nhưng tùy cảm giác mỗi người, cũng có lúc nhanh lúc chậm…

Cho thanh xuân ở lại…

Nguyễn Thanh Xuân viết nhiều về tình yêu, đó là địa hạt và có lẽ cũng là chất xúc tác để tâm hồn người thơ mãi trẻ trung, tươi nõn cảm xúc…

Tình địch già

Họ đến quán vào lúc sáu giờ chiều, hôm nay người này đến sớm một phút, hôm sau thì người kia. Họ lịch sự cúi chào mọi phía và chào từng người, chỉ không chào nhau…

Quả thị

Bà hái cho quả thị
Bé đem giấu ngăn bàn
Đinh ninh mai thức dậy
Sẽ gặp cô Tấm ngoan

Mùa thu em đi học

Heo may về ngang ngõ
Giọt sương óng ánh vàng
Đàn cò chở thu sang
Làm vương bao sợi nắng

Trống trường gọi nắng mùa thu

Mặt trời trùm chiếc chăn bông
Ôm bao sợi nắng trong lòng ngủ say
Mẹ ơi con dậy rồi đây
Tiếng chim cu gáy gọi ngày mới sang

Câu đố về loài mèo

Đứng trước cửa, túi quần anh rung lên. Điện thoại đến, anh áp vào nghe rất nhanh nhưng chưa nói gì. Bên kia nói một tràng dài rồi im bặt…

Khoảnh khắc

ta cứ đợi một chiều không trở lại
cần mẫn gieo vào mảnh vườn
biết đâu trong những ngày thê lương
lại nảy một luống xanh hy vọng

Rong rêu

trăm năm trước ta là ai, chẳng rõ
và ở đâu trong kiếp đọa đày
giữa trần đời ngập chìm tội lỗi
ta làm đau những gương mặt quanh đây

Trong cú rơi đầu tiên

Em gửi lại nụ hôn phía bên kia bầu trời
Nơi bóng tối những giấc mơ thoát xác
Để giọt sương ngàn năm rơi xuống trong tin mừng đầu tiên
Tiếng rơi tròn như da thịt

Lầm lỡ

Tôi đã đi qua những cuộc dở dang
đem lầm lỡ về xây gác bóng
Xót xa đôi mắt buồn đan chiều tím lặng
Biết về đâu

Những làn khói bên cội sứ

Ông muốn kêu lên nhưng mồm miệng như cứng lại, không thể cử động được, giọng nói cũng biến đi đâu mất dù chỉ là tiếng ú ớ. Ông muốn ngồi dậy, rời khỏi chỗ nằm…