Trống trường gọi nắng mùa thu

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Mặt trời trùm chiếc chăn bông
Ôm bao sợi nắng trong lòng ngủ say
Mẹ ơi con dậy rồi đây
Tiếng chim cu gáy gọi ngày mới sang
Cánh đồng chở ánh nắng vàng
Giục bông lúa chín để mang mùa về
Con cò đậu ngọn cây tre
Chờ đem giọt nắng về quê thăm bà
Trống trường gọi thả nắng ra
Để hoa mở cánh cửa nhà đơm hương
Long lanh ngàn vạn giọt sương
Chị Hằng rải ngọc trên đường đêm qua
Vẫy tay tạm biệt mẹ cha
Tung tăng đến lớp chan hòa nắng thu.

TRẦN LAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Trong trái tim của người làng tôi

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người 
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya

Chiếc bóng

Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao

Những thanh âm cuộc sống

Biển vẫn dâng trào con sóng
Cá tôm ngụp lặn bao ngày
Góc ruộng trâu nằm quên ngủ
Ngẩng đầu nhìn cánh vạc bay