admin

Tháng Chạp miên man nhớ thương…

Tôi về quê vào những ngày đầu tiên của tháng Chạp, thong dong trên con đường làng quen thuộc, cảnh vật hiền hòa như muốn ôm trọn tôi vào lòng.

Đóa hồng dành cho bà Emily

Khi bà Emily Grierson qua đời, cả thị trấn lũ lượt kéo đến trong đám tang bà: các đấng mày râu thể hiện lòng trân trọng đối với một tượng đài đã đổ; đám phụ nữ tò mò muốn xem nội thất ngôi nhà sang trọng cỡ nào…

Hồ Thế Hà bình thơ

Ngoài tình yêu dành cho thơ, Hồ Thế Hà có một tình yêu và trách nhiệm khác, dành cho nghề: giảng dạy và nghiên cứu, lý luận phê bình văn học…

Rước xuân vào nhà

Mặt trời xua giá rét
Thả nắng vàng rong chơi
Muôn loài mừng vẫy vẫy
Đến đây nào nắng ơi!

Gà mẹ

Hạt sương mai lóng lánh
Làm duyên trên cỏ mềm
Hoa mười giờ chúm chím
Đợi nắng vàng thắp lên

Bé làm cô giáo

Bé tập làm cô giáo
Dạy mèo Mướp đánh vần
Chó Vện cũng ham học
Nên mon men đến gần

Mặt trời bị ốm

Sáng nay trời u ám
Bé hỏi mẹ vì sao
Mẹ đùa – Mặt trời ốm
Hôm qua sốt rất cao

Em dậy sớm

Sáng nay em dậy sớm
Mở cửa sổ học bài
Lóng lánh giọt sương mai
Bỗng giật mình mở mắt

Niềm tin

Em là niềm tin
Những bông hoa trong đêm đen lạc lối
Một chút kí ức hoang dại mọc lại
Một chút cử chỉ
Một chút người

Đêm trăng

Đêm trăng
Thức trắng
Vầng trăng và tôi trôi
Trong giấc mơ hàng cây màu tím tình em màu tím và nhiều con đường xa xăm

Bạch thiên hương

Bừng lên từ mắt môi lời yêu dấu
Em ngại ngùng rút bàn tay khỏi ngực anh
Chạm vào đám mây thu mình giữa trời

Ký ức xanh

Có thể anh đã quên cây hoàng lan cuối phố
Những xuyến xao khi gió lạnh tràn về
Ai cất giùm cơn mơ mộng
Ai giấu giùm nỗi nhớ anh

Em hằn đau lên tôi

người đến để người đi
mùa gió lộng trong ngực

làm sao em biết
tiếng hót loài chim chạng vạng
tiếng hót không về trời

Ta có ngược về hướng nhau không

bàn chân rơi xuống lòng đường
tự biết mình còn nỗi đau rất thật

những ngày thấy thiếu một bàn tay
như mây thiếu sông
rừng, cây thiếu lá

Tháng Chạp miên man nhớ thương…

Tôi về quê vào những ngày đầu tiên của tháng Chạp, thong dong trên con đường làng quen thuộc, cảnh vật hiền hòa như muốn ôm trọn tôi vào lòng.

Đóa hồng dành cho bà Emily

Khi bà Emily Grierson qua đời, cả thị trấn lũ lượt kéo đến trong đám tang bà: các đấng mày râu thể hiện lòng trân trọng đối với một tượng đài đã đổ; đám phụ nữ tò mò muốn xem nội thất ngôi nhà sang trọng cỡ nào…

Hồ Thế Hà bình thơ

Ngoài tình yêu dành cho thơ, Hồ Thế Hà có một tình yêu và trách nhiệm khác, dành cho nghề: giảng dạy và nghiên cứu, lý luận phê bình văn học…

Rước xuân vào nhà

Mặt trời xua giá rét
Thả nắng vàng rong chơi
Muôn loài mừng vẫy vẫy
Đến đây nào nắng ơi!

Gà mẹ

Hạt sương mai lóng lánh
Làm duyên trên cỏ mềm
Hoa mười giờ chúm chím
Đợi nắng vàng thắp lên

Bé làm cô giáo

Bé tập làm cô giáo
Dạy mèo Mướp đánh vần
Chó Vện cũng ham học
Nên mon men đến gần

Mặt trời bị ốm

Sáng nay trời u ám
Bé hỏi mẹ vì sao
Mẹ đùa – Mặt trời ốm
Hôm qua sốt rất cao

Em dậy sớm

Sáng nay em dậy sớm
Mở cửa sổ học bài
Lóng lánh giọt sương mai
Bỗng giật mình mở mắt

Niềm tin

Em là niềm tin
Những bông hoa trong đêm đen lạc lối
Một chút kí ức hoang dại mọc lại
Một chút cử chỉ
Một chút người

Đêm trăng

Đêm trăng
Thức trắng
Vầng trăng và tôi trôi
Trong giấc mơ hàng cây màu tím tình em màu tím và nhiều con đường xa xăm

Bạch thiên hương

Bừng lên từ mắt môi lời yêu dấu
Em ngại ngùng rút bàn tay khỏi ngực anh
Chạm vào đám mây thu mình giữa trời

Ký ức xanh

Có thể anh đã quên cây hoàng lan cuối phố
Những xuyến xao khi gió lạnh tràn về
Ai cất giùm cơn mơ mộng
Ai giấu giùm nỗi nhớ anh

Em hằn đau lên tôi

người đến để người đi
mùa gió lộng trong ngực

làm sao em biết
tiếng hót loài chim chạng vạng
tiếng hót không về trời

Ta có ngược về hướng nhau không

bàn chân rơi xuống lòng đường
tự biết mình còn nỗi đau rất thật

những ngày thấy thiếu một bàn tay
như mây thiếu sông
rừng, cây thiếu lá