admin

Đừng xem đó là bẫy

Anh chàng cẩn thận ngồi vào bàn và nhìn bà Lan Chi với ánh mắt biết ơn khi bà mang khay bánh rán vàng ruộm chầm chậm bước về phía mình…

Như vở kịch đời

Sự đô như hý – Tên tập truyện gây chú ý với nhiều độc giả. Đó là tên một cuốn sách mới của Lê Hoài Lương do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 2022

Lời thì thầm nội tâm

Có vô vàn định nghĩa về thơ. Nghĩ về thơ, luận bàn về thơ. Rồi bao nhiêu diễn đàn quy mô…

Khi mùi mưa đã chết

Đọc bài thơ Mùi mưa của nhà thơ Lâm Huy Nhuận, tôi rất thích cách cảm nhận mưa của ông.

Bạn văn đất Thang Mộc

Tôi và Lê Hoài Lương là hai người viết ở miền Trung lúc ấy cùng bị “neo” hồ sơ khá lâu trước khi được kết nạp vào Hội Nhà Văn Việt Nam. Từ cái “cơ duyên” buồn cười đó mà quen, rồi thân nhau…

Thuê bao quý khách…

Quân gọi điện thoại, hỏi Thùy có ở nhà không, Quân sang. Khi đó Thùy đang thừa thãi thời gian, chẳng biết làm gì cho hết ngày.

Quán nàng Mưa

Quán nằm cuối con ngõ dài ngoắt ngoéo ven ngoại thành, nép bên cây bàng cổ thụ bốn mùa lá reo như hát. Quán nằm ở đó từ bao giờ người ta cũng không nhớ nữa…

Trong linh giác mùa xuân

(VNBĐ – Thơ).  Cái rét tháng Giêng ướp giọt sương lá bầy chim cất tiếng hót trong khu vườn buổi sáng làm nhớ màu xanh hàng rào đầy những cây duối, dủ dẻ, râm bụt, bạch hạc của mùa xuân cũ thơm kí ức… Con

Tháp Đôi

Tháp Đôi bao nhiêu tuổi
Bên góc thành Quy Nhơn
Tháng năm như dấu hỏi
Chấm đôi giọt lệ buồn

Phác thảo một con tàu

Sáng nào đi bộ thể dục
Tôi cũng gặp ông
Đã 93 tuổi
Người chiến sĩ của con tàu không số

Không đất gieo trồng

từ khi không đất gieo trồng
núi nhìn biển khóc dòng sông qua đời
em xa biền biệt quê người

Đừng xem đó là bẫy

Anh chàng cẩn thận ngồi vào bàn và nhìn bà Lan Chi với ánh mắt biết ơn khi bà mang khay bánh rán vàng ruộm chầm chậm bước về phía mình…

Như vở kịch đời

Sự đô như hý – Tên tập truyện gây chú ý với nhiều độc giả. Đó là tên một cuốn sách mới của Lê Hoài Lương do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 2022

Lời thì thầm nội tâm

Có vô vàn định nghĩa về thơ. Nghĩ về thơ, luận bàn về thơ. Rồi bao nhiêu diễn đàn quy mô…

Khi mùi mưa đã chết

Đọc bài thơ Mùi mưa của nhà thơ Lâm Huy Nhuận, tôi rất thích cách cảm nhận mưa của ông.

Bạn văn đất Thang Mộc

Tôi và Lê Hoài Lương là hai người viết ở miền Trung lúc ấy cùng bị “neo” hồ sơ khá lâu trước khi được kết nạp vào Hội Nhà Văn Việt Nam. Từ cái “cơ duyên” buồn cười đó mà quen, rồi thân nhau…

Thuê bao quý khách…

Quân gọi điện thoại, hỏi Thùy có ở nhà không, Quân sang. Khi đó Thùy đang thừa thãi thời gian, chẳng biết làm gì cho hết ngày.

Quán nàng Mưa

Quán nằm cuối con ngõ dài ngoắt ngoéo ven ngoại thành, nép bên cây bàng cổ thụ bốn mùa lá reo như hát. Quán nằm ở đó từ bao giờ người ta cũng không nhớ nữa…

Trong linh giác mùa xuân

(VNBĐ – Thơ).  Cái rét tháng Giêng ướp giọt sương lá bầy chim cất tiếng hót trong khu vườn buổi sáng làm nhớ màu xanh hàng rào đầy những cây duối, dủ dẻ, râm bụt, bạch hạc của mùa xuân cũ thơm kí ức… Con

Tháp Đôi

Tháp Đôi bao nhiêu tuổi
Bên góc thành Quy Nhơn
Tháng năm như dấu hỏi
Chấm đôi giọt lệ buồn

Phác thảo một con tàu

Sáng nào đi bộ thể dục
Tôi cũng gặp ông
Đã 93 tuổi
Người chiến sĩ của con tàu không số

Không đất gieo trồng

từ khi không đất gieo trồng
núi nhìn biển khóc dòng sông qua đời
em xa biền biệt quê người