Trong linh giác mùa xuân

(VNBĐ – Thơ). 

Cái rét tháng Giêng ướp giọt sương lá
bầy chim cất tiếng hót trong khu vườn buổi sáng
làm nhớ màu xanh hàng rào đầy những cây duối, dủ dẻ, râm bụt, bạch hạc
của mùa xuân cũ thơm kí ức…

Con đường đất nhiều hoa xuyến chi
nơi dấu chân bà tôi gánh đôi niềng chất đầy hoa quả,
cô láng giềng hong tóc bên giếng nước
mẹ khơi bếp lửa chiều xuân
tiếng gió thổi dồn về khoảnh sân hoa…

Ra đình làng tháng Giêng cùng bọn trẻ chơi Ô ăn quan
người già ngồi ôn lại một năm thu hoạch thóc lúa
như có sự hiện diện của nghìn năm trên bầu trời dân dã
giữa con người và trời đất
Thần và Phật
tôi và em…

Nơi tôi được sinh ra để nghe thế giới đang chuyển nở,
những bông hoa
người già nhất trong làng đang đọc dưới mái đình
một bài thơ của bếp lửa,
trong linh giác mùa xuân…

TRẦN QUỐC TOÀN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hiện tượng thời tiết

Ở bất cứ nơi nào em cũng nghe thấy tiếng mưa
Bất cứ thời khắc nào của ngày – đêm và những khi giật mình giữa một giấc ngủ
Em cũng thấy mái tóc mình sũng ướt

Tiếng hót con chim nhỏ

Đêm qua, có một con chim nhỏ, nở trong lòng tay tôi
Sự mong manh của nó làm tôi cứ phải nắm chặt bàn tay mình lại
Ngoài kia bao nhiêu là súng hơi, đá cục, đạn chì

Sử quân tử

Những bức tường xám nắng gió đổ xuống mỗi ngày
Thật cảm ơn, bầy chim sẻ làm tổ, đẻ trứng, nở những đứa con nhỏ
Nhưng đôi lúc chúng thốt lên:
“Thế giới thật cô độc, tồi tệ!”, là khi bầy rắn đến
Rồi chúng quên ngay và vui đùa