admin

Nắng đi gọi hè

Sáng nay bé hỏi mẹ
Chị nắng trốn đi đâu
Để anh gió chờ lâu
Trên cành xoan trụi lá

Làng quê tuổi thơ

Dòng sông là sữa mẹ
Cây tỏa bóng như cha
Êm êm câu chuyện kể
Lời cổ tích của bà

Hướng Dương Còi ngược nắng

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Một trận mưa vừa rơi xuống, đất đai được tưới ẩm ướt và tơi mềm. Chỉ chờ có thế, hàng trăm hạt hướng dương tách lớp vỏ, đội đất nhú những chiếc mầm xanh non. Những cây hướng dương

Như những mùa hoa

Xứ sở tôi, mùa hoa xoan nở
em về làng ở cùng tôi,
để chiều ra sông gánh nước nhìn bầy chuồn chuồn
đậu trên nhánh cỏ voi.

Trao anh

Em ôm vạt chiều nắng hạ
Ngày hanh rơi xuống bẽ bàng
Làn tóc rũ mình thương nhớ

Bây giờ là đêm tháng mấy

Chẳng có mầu nhiệm nào đưa tôi vào giấc ngủ
Bóng tối chấp chới bay
Những bài thơ đã cất vào ngăn tủ
Tóc bồng bềnh thừa một lọn trên vai

Giáp hạt tôi

Gửi lại quê nhà một dúm rét tháng Ba
dòng Cồn hôm nay hanh hao như bông cỏ đội sương
bến phà cũ ngày ngày xuôi ngược
gầy như khuôn mặt kẻ sang sông

Vết sẹo hình hoa hồng

Nàng đến bên cửa sổ, nhẹ nhàng ngồi xuống, tay gác hờ trên mép cửa, một bên vai nhô lên, lưng và eo tạo thành một đường cong mềm mại.

Thời khắc đã định

Nhà quý tộc Lotarno chậm rãi đứng dậy và ném một cái nhìn hiểm ác về phía người tù trước mặt mình. “Ngươi đã nghe lời buộc tội mình rồi đấy”, ông nói.

Vết sẹo

Nơi khoảng trời con đi qua
Nơi cánh đồng con đi qua
Lụa gấm đã che đi vết sẹo?

Bàn tay người lính

Những con chim hót trên đôi tay người cựu chiến binh
Những con chim cất tiếng hót về tự do
Về tình yêu một mùa màng xanh tươi
Về những mái nhà ngói đỏ

Hành trình yêu thương

Đất nước bình yên
gia đình êm ấm
sao đêm đêm trong anh vẫn bộn bề chiến trận
những thầm thì yêu thương cào cấu cõi lòng.

Nắng đi gọi hè

Sáng nay bé hỏi mẹ
Chị nắng trốn đi đâu
Để anh gió chờ lâu
Trên cành xoan trụi lá

Làng quê tuổi thơ

Dòng sông là sữa mẹ
Cây tỏa bóng như cha
Êm êm câu chuyện kể
Lời cổ tích của bà

Hướng Dương Còi ngược nắng

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Một trận mưa vừa rơi xuống, đất đai được tưới ẩm ướt và tơi mềm. Chỉ chờ có thế, hàng trăm hạt hướng dương tách lớp vỏ, đội đất nhú những chiếc mầm xanh non. Những cây hướng dương

Như những mùa hoa

Xứ sở tôi, mùa hoa xoan nở
em về làng ở cùng tôi,
để chiều ra sông gánh nước nhìn bầy chuồn chuồn
đậu trên nhánh cỏ voi.

Trao anh

Em ôm vạt chiều nắng hạ
Ngày hanh rơi xuống bẽ bàng
Làn tóc rũ mình thương nhớ

Bây giờ là đêm tháng mấy

Chẳng có mầu nhiệm nào đưa tôi vào giấc ngủ
Bóng tối chấp chới bay
Những bài thơ đã cất vào ngăn tủ
Tóc bồng bềnh thừa một lọn trên vai

Giáp hạt tôi

Gửi lại quê nhà một dúm rét tháng Ba
dòng Cồn hôm nay hanh hao như bông cỏ đội sương
bến phà cũ ngày ngày xuôi ngược
gầy như khuôn mặt kẻ sang sông

Vết sẹo hình hoa hồng

Nàng đến bên cửa sổ, nhẹ nhàng ngồi xuống, tay gác hờ trên mép cửa, một bên vai nhô lên, lưng và eo tạo thành một đường cong mềm mại.

Thời khắc đã định

Nhà quý tộc Lotarno chậm rãi đứng dậy và ném một cái nhìn hiểm ác về phía người tù trước mặt mình. “Ngươi đã nghe lời buộc tội mình rồi đấy”, ông nói.

Vết sẹo

Nơi khoảng trời con đi qua
Nơi cánh đồng con đi qua
Lụa gấm đã che đi vết sẹo?

Bàn tay người lính

Những con chim hót trên đôi tay người cựu chiến binh
Những con chim cất tiếng hót về tự do
Về tình yêu một mùa màng xanh tươi
Về những mái nhà ngói đỏ

Hành trình yêu thương

Đất nước bình yên
gia đình êm ấm
sao đêm đêm trong anh vẫn bộn bề chiến trận
những thầm thì yêu thương cào cấu cõi lòng.