admin

Hương rừng bên bờ biển mặn

Người ta biết nhiều đến chị vì chị là một doanh nhân thành đạt, một nhà hảo tâm nhưng ít người biết chị từng là chiến sĩ giải phóng…

Giấc mộng phù vân

Buổi chiều cuối thu năm 1441, trên con đường độc đạo men theo chân núi Phụng Hoàng, một lữ khách luống tuổi thong thả rảo bước về hướng Côn Sơn…

Cánh cửa bên kia

Hai giờ sáng. Phòng cấp cứu không còn nhốn nháo. Lũ lượt người mỏi mệt lăn lê nơi hành lang hoặc gục đầu bên giường bệnh.

Chợ vãn

Hẹn về phiên chợ Cây Bông
lên cầu Phụ Ngọc tìm không thấy người
nước tràn đập ngã cuộn xuôi
loang mờ núi Cấm mù hơi rượu Bàu

Tản mạn hè

Em gửi tình vào tiếng ve ngày hạ
nỗi niềm riêng theo từng khúc hát xa
nắng cứ chảy trên má em hồng ửng
mây cứ trôi bảng lảng quê nhà

Tản mạn hè

Em gửi tình vào tiếng ve ngày hạ
nỗi niềm riêng theo từng khúc hát xa
nắng cứ chảy trên má em hồng ửng
mây cứ trôi bảng lảng quê nhà

Chiều Nhơn Khánh

Tháng Sáu về Nhơn Khánh
Nghe tình quê dạt dào!
Lòng đang cơn cháy nắng
Khao khát trận mưa rào

Sông vắng

Phải sông không, ừ, đúng là sông
Sao êm quá một chiều qua xóm lưới
Bờ tre ngã, như người mòn mỏi đợi
Tóc cũng buồn như lá phất phơ bay

Rửa bát

Anh đang rửa bát rửa lòng
Áng mây thiên cổ vẽ vòng chờ anh
Em còn thương nhớ nhà tranh

Về hưu

Về hưu cuốc đất làm vườn
Lau mồ hôi gió bốn phương thổi về
Nồng nàn những sắc hương quê
Ta trở đất, đất không hề quay lưng

Biết ngày mai ra sao

Hình ảnh này mai đây sẽ biến mất
Những lũy tre, bãi cỏ, khúc sông
Ấy là khi trái đất mất màu xanh
Hơi thở người nghẹn trong buồng phổi

Hương rừng bên bờ biển mặn

Người ta biết nhiều đến chị vì chị là một doanh nhân thành đạt, một nhà hảo tâm nhưng ít người biết chị từng là chiến sĩ giải phóng…

Giấc mộng phù vân

Buổi chiều cuối thu năm 1441, trên con đường độc đạo men theo chân núi Phụng Hoàng, một lữ khách luống tuổi thong thả rảo bước về hướng Côn Sơn…

Cánh cửa bên kia

Hai giờ sáng. Phòng cấp cứu không còn nhốn nháo. Lũ lượt người mỏi mệt lăn lê nơi hành lang hoặc gục đầu bên giường bệnh.

Chợ vãn

Hẹn về phiên chợ Cây Bông
lên cầu Phụ Ngọc tìm không thấy người
nước tràn đập ngã cuộn xuôi
loang mờ núi Cấm mù hơi rượu Bàu

Tản mạn hè

Em gửi tình vào tiếng ve ngày hạ
nỗi niềm riêng theo từng khúc hát xa
nắng cứ chảy trên má em hồng ửng
mây cứ trôi bảng lảng quê nhà

Tản mạn hè

Em gửi tình vào tiếng ve ngày hạ
nỗi niềm riêng theo từng khúc hát xa
nắng cứ chảy trên má em hồng ửng
mây cứ trôi bảng lảng quê nhà

Chiều Nhơn Khánh

Tháng Sáu về Nhơn Khánh
Nghe tình quê dạt dào!
Lòng đang cơn cháy nắng
Khao khát trận mưa rào

Sông vắng

Phải sông không, ừ, đúng là sông
Sao êm quá một chiều qua xóm lưới
Bờ tre ngã, như người mòn mỏi đợi
Tóc cũng buồn như lá phất phơ bay

Rửa bát

Anh đang rửa bát rửa lòng
Áng mây thiên cổ vẽ vòng chờ anh
Em còn thương nhớ nhà tranh

Về hưu

Về hưu cuốc đất làm vườn
Lau mồ hôi gió bốn phương thổi về
Nồng nàn những sắc hương quê
Ta trở đất, đất không hề quay lưng

Biết ngày mai ra sao

Hình ảnh này mai đây sẽ biến mất
Những lũy tre, bãi cỏ, khúc sông
Ấy là khi trái đất mất màu xanh
Hơi thở người nghẹn trong buồng phổi