bạch mai

(VNBĐ – Thơ). 

thà như sóng vỗ mòn ngạch đá
thà như mây phiêu dật khắp nẻo trời
thà như gió, chạm khẽ đôi môi
và run rẩy sợi tóc em buổi sớm…

ta chẳng thể ngưng mình thôi suy nghĩ
về hình dung em, bóng dáng kiêu kỳ
nụ cười em, đốn tim ta sa ngã
hương môi thơm, giằng níu bước chân đi

ta chẳng thể ngưng mình thôi nhung nhớ
ngà ngọc em, bạch mai dáng duyên gầy
ta biết phận, nên lập trình nỗi nhớ
len lén nhìn em, trên đỉnh dốc, mà say…

VÂN PHI

(Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương nhớ nhà cũ

Tôi đứng giữa khoảng sân đất đỏ lốm đốm theo dấu mòn năm tháng, nhìn mái nhà lợp tôn đã cũ, lòng bỗng run rẩy như vừa chạm vào một miền ký ức tưởng đã ngủ yên…

Phác thảo đàn bà

Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.