Bóng cha

(VNGL – Thơ).

Trên cánh đồng…
tuổi ấu thơ cha chở tôi đi
bạt ngàn cỏ xanh, bạt ngàn mây trắng
cha bảo sống phải biết nhìn trời đất

Tôi cứ hỏi và cha cứ đi
đâu biết thời gian, lòng người, bão nổi
xô ngã giấc mơ, xô đời tôi lớn

Những con đường tôi đã đi qua
những người đã tin, đã yêu, đã gặp
rong ruổi mãi vòng quay phận số
nhiều khi yêu thương như một trò đùa

Đôi lúc buồn về ngồi lại bên cha
thảo nguyên những ngày đầy nắng
Cha bảo tôi hãy học đường đi loài kiến
học con sông chảy mãi thành dòng

Đi cả một đời chưa đủ sàng khôn
học mãi một đời, nói năng còn vụng
nhìn mãi một đời, còn chưa thấu tận
sông mãi một đời sao chỉ lặng im

Những điều cha từng nói
tôi ngu ngơ nửa hiểu nửa ngờ

Tôi tiễn cha đi một ngày nắng trong
ngoài kia sông vẫn xuôi dòng
bóng cha nhòa bóng nắng.

TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những mùa xuân nối tiếp

Mùa xuân vẫn về qua cây cầu vắt ngang sông. Một khúc sông rộng đủ để những chuyến đò ngang bối rối, chênh chao…

Bụi tường vi trong mưa xuân

Chiều cuối năm. Trời âm u, gió mang hơi lạnh từ biển. Ông chống gậy, bước chậm rãi qua cổng. Mùi đất ẩm ùa lên, quen thuộc đến nao lòng. Ngôi nhà cũ vẫn đó…

Đua ngựa

Ở Sà Chìn ai chả biết A Bảo là tay thuần dưỡng ngựa vào loại độc nhất vô nhị. Anh ta sành sõi chuyện tìm mua những con ngựa hởi lông vàng, ngựa kim đen trắng với giá bèo

Nước ngọt, rượu vang, hay là…

Ngân thích lưu tên người xung quanh bằng biệt danh. Động vật nhỏ là mấy cô bạn thân, động vật dữ là những người cô không thích, còn thức uống thì chỉ có hai, là những người cô thấy thú vị…