(VNGL – Thơ).
Trên cánh đồng…
tuổi ấu thơ cha chở tôi đi
bạt ngàn cỏ xanh, bạt ngàn mây trắng
cha bảo sống phải biết nhìn trời đất
Tôi cứ hỏi và cha cứ đi
đâu biết thời gian, lòng người, bão nổi
xô ngã giấc mơ, xô đời tôi lớn
Những con đường tôi đã đi qua
những người đã tin, đã yêu, đã gặp
rong ruổi mãi vòng quay phận số
nhiều khi yêu thương như một trò đùa
Đôi lúc buồn về ngồi lại bên cha
thảo nguyên những ngày đầy nắng
Cha bảo tôi hãy học đường đi loài kiến
học con sông chảy mãi thành dòng
Đi cả một đời chưa đủ sàng khôn
học mãi một đời, nói năng còn vụng
nhìn mãi một đời, còn chưa thấu tận
sông mãi một đời sao chỉ lặng im
Những điều cha từng nói
tôi ngu ngơ nửa hiểu nửa ngờ
Tôi tiễn cha đi một ngày nắng trong
ngoài kia sông vẫn xuôi dòng
bóng cha nhòa bóng nắng.
TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG