Chiêm bao

(VNGL – Thơ).

Những nhân vật từ sân khấu bước ra
Khác hơn những gì tôi viết
Bọn gian thần cũng có khi biết khóc
Người trung lương khoảnh khắc cũng đớn hèn!
Gương mặt đen gương mặt đỏ trong Tuồng
Không đứng yên là trung hay nịnh
Họ đứng giữa thế gian!

Thế gian có kẻ hôm qua còn rao giảng
Hôm nay thành giặc nội xâm!
Hôm qua là anh hùng
Hôm nay là tù nhân nhơ nhớp!
Khác! Khác lắm những gì tôi viết
Có vị vua kiên cường đuổi giặc ngoại xâm cứu nước
Cũng là người ôm chặt ngai vàng bắt công thần phải chết
Nỗi đau ứa lệ non sông!
Có quan thái sư lấn át cả triều trung
Giết tướng, ép vua nhưng không phải là gian thần tặc tử
Và…

Tiếng sét làm tôi tỉnh ngủ
Thư phòng ngọn bút… quay nghiêng!

VĂN TRỌNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lưng người ngược hướng mặt trời

Thứ người xấu lấy đi chính là niềm tin của người khác dành cho họ, đâu thể nào lấy đi lòng tốt của cha con. Điều má hay nhắc về cha là vậy. Biết bao nhiêu lần rồi, ổng đều tha thứ cho người ta…

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi