Chiêm bao

(VNGL – Thơ).

Những nhân vật từ sân khấu bước ra
Khác hơn những gì tôi viết
Bọn gian thần cũng có khi biết khóc
Người trung lương khoảnh khắc cũng đớn hèn!
Gương mặt đen gương mặt đỏ trong Tuồng
Không đứng yên là trung hay nịnh
Họ đứng giữa thế gian!

Thế gian có kẻ hôm qua còn rao giảng
Hôm nay thành giặc nội xâm!
Hôm qua là anh hùng
Hôm nay là tù nhân nhơ nhớp!
Khác! Khác lắm những gì tôi viết
Có vị vua kiên cường đuổi giặc ngoại xâm cứu nước
Cũng là người ôm chặt ngai vàng bắt công thần phải chết
Nỗi đau ứa lệ non sông!
Có quan thái sư lấn át cả triều trung
Giết tướng, ép vua nhưng không phải là gian thần tặc tử
Và…

Tiếng sét làm tôi tỉnh ngủ
Thư phòng ngọn bút… quay nghiêng!

VĂN TRỌNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa

Mưa xuân

Những hạt mưa bé nhỏ
Khẽ bay trong gió xuân
Rồi đậu trên cỏ biếc
Như sương mai trong ngần

Hơn một lần

Thổn thức, tình yêu
muốn được yêu cùng tận
bỗng thấy mình như bông lúa
cúi đầu chợt sợ, một cơn giông