(VNGL – Thơ).
Bỗng dưng
Bất chợt mưa rào
Mỏng tang, từng giọt trôi vào sông quê
Một chiều
Lối cũ tìm về
Cây bần, cây đước mải mê đứng chờ
Bâng khuâng nhớ một ý thơ
Một thời nông nổi để giờ lạc nhau
Ngày em mặc chiếc áo màu
Con chuồn chuồn tím lao xao bóng chiều!
Chân trời buồn đến liêu xiêu
Hình như có một cánh diều đứt dây
Bỗng dưng có buổi chiều nay
Mưa rào ướt cả bàn tay. Vẫy chào!
Người đi
Bây giờ ra sao…
Có còn nhớ chuyến xe nào về quê!
VĨNH TUY



