Đà Nẵng tình yêu

(VNBĐ – Thơ). Anh về Đà Nẵng tìm em
phố phường xóa dấu những đêm hẹn hò
bến Đò Xu vắng bóng đò
dòng sông Cẩm Lệ, Cổ Cò lặng im.

Tìm em anh biết đâu tìm
mới ngang nhà hát mà tim phập phồng
Mộng du nhập bước Cầu Rồng
để cô đơn giữa đám đông nhân tình
Cầu tình yêu giờ một mình
thủy chung còn giữ bóng hình xốn xang.

Giấc mơ vỗ cánh đại ngàn
tình yêu đậu xuống Cầu Vàng ngẩn ngơ
Bà Nà tươi nguyên hồn thơ
nụ hôn ngày cũ bây giờ gió mây
mà hương tình lịm ngất ngây
tay choàng với bóng vẫn say la đà.

Tìm em anh về Sơn Trà
dạo quanh Bãi Bụt, Tiên Sa thẫn thờ
leo lên tận đỉnh Bàn Cờ
em đợi Bãi Bắc hay chờ Bãi Nam
chiều pha núi – biển xanh lam
chùa Linh Ứng nối cõi phàm – cảnh tiên.

Ơi em người tình dịu hiền
em và Đà Nẵng là miền tình yêu.

NGUYỄN THƯỜNG KHAM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ