Đêm

(VNGL- Thơ).

Ký ức ăn mòn mảng tường rêu vữa
hiện những mặt người
vài ba nụ cười
vài ba ánh mắt
quay cuồng thực hư
chân tình như làn khói
nhoẹt nhòe

Tôi gõ vào bóng đen trên vách
bóng theo tay
lọt thỏm giữa tám tỷ người đua chen vòng quay vô cực
đối mình
đến từ đâu
đi về đâu
những câu hỏi như mũi đinh khoan vào thớ gỗ
không lời giải đáp
tro tàn nối tiếp tàn tro
ký thác phận người

Ngoài ô cửa
tia nắng đầu tiên rọi vào hố thẳm
đàn sẻ nâu ríu rít gọi ngày
tôi nhìn thấy một tôi trầm mặc
huơ ngón gầy
sưởi ấm mầm cây.

NGÔ THANH VÂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiếc vòng Chuê Nuê

Buôn M’Ling nằm lọt thỏm giữa con đường độc đạo từ quốc lộ đi vào sâu trong núi. Đỉnh Chư Mân sừng sững che khuất những tia nắng cuối ngày…

Những mùa xuân nối tiếp

Mùa xuân vẫn về qua cây cầu vắt ngang sông. Một khúc sông rộng đủ để những chuyến đò ngang bối rối, chênh chao…

Bụi tường vi trong mưa xuân

Chiều cuối năm. Trời âm u, gió mang hơi lạnh từ biển. Ông chống gậy, bước chậm rãi qua cổng. Mùi đất ẩm ùa lên, quen thuộc đến nao lòng. Ngôi nhà cũ vẫn đó…

Đua ngựa

Ở Sà Chìn ai chả biết A Bảo là tay thuần dưỡng ngựa vào loại độc nhất vô nhị. Anh ta sành sõi chuyện tìm mua những con ngựa hởi lông vàng, ngựa kim đen trắng với giá bèo