Giấc mơ phai

(VNGL – Thơ).

Vẫn còn đó một mái nhà bình dị
từng chiều nghé ọ gọi hoàng hôn
cha úp lại nỗi buồn trên từng viên ngói vỡ
thời gian đã phủ bóng mờ

Vẫn còn đó một thảo nguyên đầy nắng
tiếng chim bừng sáng mỗi ban mai
em đi hái những mùa măng đắng
mang về xuôi mùa thảo quả đầy

Vẫn còn đó vạt đồi hoa cải
cải đắng lòng cay tháng năm trầm
giọng ai nghẹn ngào trong lời hát
bài hát nào cho những tháng năm sau

Vẫn còn đó từng mùa lúa chín
giấc mơ em vàng trong những nụ cười
đêm sương lạnh mềm vai người lữ khách
mai xa rồi còn vấn vương không

Vẫn còn đó mùa ổi xanh người hái
môi em thơm hơn rượu ủ mùa
những sáng mây bồng bềnh đỉnh núi
ta săn về đôi mắt của người thương

Vẫn còn đó vết thương ngày nông nổi
ai lặng thầm đóa hoa dại trên tay
đợi người cuối con dốc dài câm lặng
nghe xa xăm vọng lại giấc mơ này.

TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bóng cha

Trên cánh đồng…
tuổi ấu thơ cha chở tôi đi
bạt ngàn cỏ xanh, bạt ngàn mây trắng
cha bảo sống phải biết nhìn trời đất

Ngày cha không còn nữa

Con muộn màng cầm lấy đôi bàn tay
khi cha không còn nữa
ánh mắt dịu hiền cha giấu niềm chất chứa
đã không còn
trong cái vuốt mắt chiều nay

Biết ơn

Nghìn năm màu nắng non xanh
bao nhiêu chớp mắt đã thành biển dâu
đời mình cạn, đời mình sâu
biết ơn mây trắng dang đầu hồn nhiên

Giếng làng

Nhà tôi ở cạnh giếng làng
Giếng khơi kể cũng đã ngàn năm non
Thuở em mười sáu trăng tròn
Gánh đầy ắp tiếng cười giòn rất duyên