Gửi miền Bắc thân yêu

(VNBĐ – Thơ).
Hỡi miền Bắc đó nặng hai vai
Gánh cả non sông vạn dặm dài
(Tố Hữu)
Cảm ơn Người – miền Bắc thân yêu
đã vắt sữa nuôi con từ tấm bé
miền Nam gửi bao nhiêu đứa trẻ

Mẹ nâng niu ấp ủ trong lòng

Trăm dòng sông mang nỗi nhớ sông Hồng
miền Bắc hỡi
những mẹ hiền, chị đảm
chiếc áo bạc màu
bàn tay chai sạm
mưa nắng dãi dầu
úng, hạn quanh năm…
mà những Trung Thu
lòng mẹ sáng trăng rằm

chưa thiếu một lần cho con vui “phá cỗ”

niềm đau Mẹ, chúng con nào thấu rõ

chỉ thấy nụ cười hiền hậu trên môi

Bằng cuộc đời mình lắng đọng giọt mồ hôi
hạt muối mặn, bát cơm ngô Mẹ xới
ủ ấm cho con khi mùa đông tới

tấm chăn bông, đôi dép, chiếc khăn quàng…

Mẹ lấy tim mình xây nẻo rộng thênh thang
nên chúng con vào giảng đường trôi chảy thế
nên chúng con đến Trường Sơn chẳng trễ
giờ hội quân non nước gọi bao người

vinh quang này là của Mẹ, Mẹ ơi!

LỆ THU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.