Khu vườn mùa hạ

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). 

Giọt nắng rơi thật khẽ
Chạm khu vườn lửng lơ
Bừng lên màu cổ tích
Bé ngước nhìn ngẩn ngơ!

Bóng nắng thi nhảy nhót
Họa lên muôn dáng hình
Thảm lá màu khúc khích
Khoe những nụ cười xinh

Đám lông tơ vàng óng
Lon ton theo mẹ gà
Từng đốm tròn liếp chiếp
Chơi trong vườn nhẩn nha

Chuồn chuồn kim bờ giậu
Rảo mắt tìm gương soi
Chợt vụt chao chiếc bóng
Bỗng thấy mình nhỏ nhoi…

Trong khu vườn mùa hạ
Một buổi chiều hôm nay
Có bao nhiêu điều lạ
Làm bé cười mê say.

CHÂU AN KHÔI

(Văn nghệ Bình Định số 112 tháng 8.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời