Khúc hát An Nhơn

(VNBĐ – Thơ).

Những tháp Chàm vương vấn nắng hoàng hôn
Những kênh rạch xẻ ruộng đồng ngang dọc
Đường Bắc Nam ngược xuôi Quốc lộ Một
Lắng lòng cùng khúc hát An Nhơn.

Đây quê hương tiếp nối những chiến công
Thuở Nguyễn Huệ tìm thầy luyện võ
Và Nguyễn Nhạc dựng thành Hoàng Đế
Qua trăm năm bao chiến tích anh hùng.

Đây một phần khúc ruột miền Trung
Thân ái lắm tháp cũng xòe cánh vẫy
Những dòng sông ngọt ngào êm ái chảy
Êm ái trao cho đất những phù sa.

Đêm trăng tròn chùa Thập tháp ngân nga
Tiếng chuông vọng từ lòng sâu đất nước
“An Nhơn” nghe thương như sông, nghe hiền như đất
Cảm ơn người ngày ấy đã đặt tên.

Thị xã giờ rực rỡ những phố đêm
Bình Định, Nhơn Hòa, Nhơn Hưng, Nhơn Thành, Đập Đá
Qua mười năm thành phường làm phố xá
Đất reo vui bừng sáng mỗi tim người.

Trở lại An Nhơn qua bao năm xa xôi
Bạn bè ơi quê mình rồi thêm nhiều thứ khác
Khi Nhơn Lộc, Nhơn Thọ, Nhơn Hậu, Nhơn An, Nhơn Phúc
Chuyển mình từ xã lên phường.

An Nhơn ơi, trăm mến nghìn thương
Tôi gọi tên em giữa khoảng trời xanh
và mùa pháo hoa rực rỡ
Đêm hoa đăng mơ An Nhơn là thành phố
Mà hiện thực đã về trong tầm tay.
(1983 – 2021)
TRẦN QUANG KHANH

(Văn nghệ Bình Định số 104 tháng 12.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.