(VNGL – Thơ).
Nắng rơi mềm hong tóc rối vai em
Mưa thôi hết ru buồn trên mái phố
Hanh hao gió, heo may vừa chạm ngõ
Chút hương thu bỡ ngỡ lướt qua thềm
Con đường nào ta bước buổi chiều êm
Tiếng ve muộn khô gầy đau xác lá
Cành phượng sót cuối mùa chao nghiêng ngả
Lá sen tàn thơm hương cốm lao xao
Anh nhớ không hoàng hôn tím năm nào
Bên quán vắng, ánh tà dương vừa tắt
Dạo phím đàn, khúc tình ca anh hát
Trái tim gầy trượt ngã giữa rong rêu
Anh nhớ gì một thuở chúng mình yêu
Hương hoa sữa tan vào đêm rất nhẹ
Cây bàng xanh, lá chuyển mình khe khẽ
Cánh chim chiều lặng lẽ chở mùa sang
Thôi cũng đành, ai níu nổi thời gian
Mùa thu ấy, trăng tàn trên ngõ vắng
Cung đàn anh buông nốt trầm thầm lặng
Câu thơ tình em viết gửi về đâu.
NHÂN TRÂM
