Lại nhớ mắm cua

(VNBĐ – Thơ).

Chân ruộng thấp chớm mùa nhẫy nước
Mẹ dậm theo bờ rách cả áo tơi
Bấc tạt liêu xiêu dáng mỏng giữa trời
Đổi lấy vị chua nồng nơi đầu lưỡi.

Nhà vắng mùi mắm cua từ lúc mẹ qua đời
Tiết tháng mười đau đáu nhìn theo người đi dậm
Hang hốc khoét sâu về nơi cỏ rậm
Chỗ mẹ nằm bây giờ chỉ cách một bờ mương

Mẹ chẳng dạy con bỏ xứ tha phương
Thấy đĩa rau lang nhớ món ngon mẹ nấu
Đừng cố bò ngang giữa vùng nước nổi
Mẹ đạp lên loài giáp xác đã ngàn năm

Phố sáng nay không phải ngày rằm
Ly cà phê đắng lời người ta nói
Kẻ nhà quê gắng thương mùi mắm cua dân dã
Bàn chân nhấc lên còn hăng rơm rạ
Lạ lắm mẹ à!
Họ cũng có quê hương…

KHỔNG TRƯỜNG CHIẾN

(Văn nghệ Bình Định số 104 tháng 12.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.