Lãng đãng 

(VNBĐ – Thơ). Ta giờ nhớ nhớ quên quên
Gặp nhau bạn hỏi: biết tên là gì?
Tên là… xin nhắc giùm đi
Chơi trò “đánh đố” có gì vui đâu!
Quên tên cả người tình đầu
Huống chi trăm nẻo bạn bầu sơ giao.
Ta giờ lãng đãng chiêm bao
Ngỡ như đang bước chân vào cõi không
Như là “tứ cố vô thân”
Nửa nhân gian nửa thánh thần hư vô
Đắm say nắng biển trăng hồ
Ngẩn ngơ nhìn lại cơ đồ tang thương
Trong mơ luôn thấy lạc đường
Những làng quê, những phố phường không quen
Túi không điện thoại, không tiền
Nhìn quanh chẳng thấy xóm giềng mà lo…!
Đã từng chín nhận mười cho
Không đòi hỏi, chẳng so đo lợi quyền
Tin vào cõi Phật, cõi Tiên
lặng thinh, chẳng dám lụy phiền đến ai.
Đã từng nặng trĩu hai vai
Bước chân kiêu hãnh, hình hài trẻ trung
Đã từng ôm mộng thủy chung
Biết đâu là bước đường cùng – quay lưng!
Ta giờ quên, nhớ vô chừng
Mây giăng lãng đãng bạn đừng trách chi
Không còn oán niệm, thị phi
Trái ngang thì cũng qua đi lâu rồi
Chỉ còn một trái tim thôi
Yêu thương đến cả những người chưa quen!
10.3.2023
LỆ THU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.