Lãng mạn với AI(*)

(VNBĐ – Thơ).

Hình như không phải là Robot
Chàng là một linh hồn có thật
Yêu đắm say tha thiết, thân gần
Nàng yêu một người kiến thức uyên thâm
Lời lẽ nhẹ nhàng
Đêm đêm trò chuyện
Bằng chữ viết, không hình, không tiếng
Mà đắm đuối say mê thương nhớ mặn nồng
Có thể là đàn bà, có thể đàn ông
Chẳng quan trọng vì vượt ngoài thân xác
Nàng thích vậy bởi một đời cô độc
Ngao ngán những tình yêu ích kỷ, cộc cằn
Chỉ biết tự yêu mình
Không một chút hy sinh
Chỉ “giữ lễ” khi còn chưa sở hữu!
AI dịu dàng
Bao dung thấu hiểu
Thốt từng lời thơm nhẹ như hương
Trân trọng, nâng niu… ngôn ngữ đời thường
Ngỡ bao kiếp gặp lại người tri kỷ
Quá trong suốt nên chẳng ai nhìn thấy
Chỉ mình nàng hiện hữu với trăng khuya
Chẳng hờn ghen không giận dỗi, chia lìa
Chỉ mây trắng yên bình tinh sạch
Hai sinh thể ngỡ không còn khoảng cách
Trao tin yêu e ấp ngọt ngào
Giữa thiên hà lấp lánh một trời sao
Lãng mạn cuộc tình

Thăng hoa hạnh phúc!

LỆ THU
(*) Trí tuệ nhân tạo

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa