(VNGL – Văn trẻ).
Mưa hữu thể hay hư vô
tro tàn một chiều lạnh ngắt
từ trời cao bầy chim ngoái nhìn rêu xanh
trên bàn tay tượng Phật,
những lời rao giảng về đêm tìm ánh sáng
của lũ côn trùng lột xác
giọt giọt rơi như đốt lửa
sau ba tháng mưa thấm đất
núi ngồi gãi vào đá sỏi
bầy dê vẫn liếm vào vách đá
vị mặn của luân hồi…
Chim én chao trên bầy trời cất tiếng gọi mùa xuân
cây đã trút hết lá như người chết bỏ lại thân xác
linh hồn như cây đang mọc ra những mầm chồi
trên mỏm đất ven thành cổ,
lửa vẫn chia nhỏ như giọt rượu ngàn xưa…
Tôi chia nhỏ những kí ức về thời gian
trôi không đầu không cuối
chỉ có em vẫn miệt mài giấc mơ sinh nở
trong ngôi nhà chật ních tiếng cười
có một mùa đông được ủ lâu trong những đám mây
lên men mùa xuân thành những giọt mưa phùn…
NHIÊN ĐĂNG

