Lương Lộc làng tôi

(VNBĐ – Thơ). 

Năm ấy tôi về Lương Lộc
Máy bay địch lượn trên đầu
Gặp lại ngôi làng thân thiết
Hoang tàn xao xác niềm đau

Tam quan cổng chùa Thiên Đức
Dơi bay quạnh quẽ bốn bề
Chợ Háo Lễ vắng tanh vắng ngắt
Nhìn nền nhà nội tái tê!

Lương Lộc làng xưa đông đúc
Khung cửi thoi đưa rộn ràng
Bàu Rượu trong xanh soi bóng
Tiếng cha giảng bài vang vang…
Cả lớp đọc sau tiếng thước
Trang nghiêm thầy gõ mặt bàn

Kháng chiến chín năm gian khó
Dân chúng vui VÙNG TỰ DO
Quân Pháp bao lần đổ bộ
Du kích bấy lần đánh lui!

Đau ngày chia đôi đất nước
Giặc về giày xéo tan hoang
Bao trò dã man tra tấn
Nghe qua đã thấy kinh hoàng

Chúng bắt má tôi “trả nợ”
Hồi cha dạy học lãnh lương
Phụ cấp mười lăm ký lúa
Dựng đứng thành ba chục vuông(*)
Má tôi vừa sinh em bé
Gánh nặng đến sa dạ con

Chúng bắt hành hình bác Tạo
“Ngồi đèn”(*) cháy cả hậu môn!
Phóng pháo đốt nhà, cướp của
Lùa dân vào những “khu dồn”

Bao năm Mỹ – Ngụy – Nam Hàn
Thẳng tay truy lùng, bắn giết
Biết đâu tấm lòng dân Việt
Muôn đời tro ủ hòn than

Bao nhiêu trai gái trong làng
Lớp lớp thành “quân giải phóng”
Vượt qua tháng ngày rát bỏng
Mũ tai bèo đượm cỏ xanh

Đánh quân xâm lược tan tành
Quê hương khóc, cười rạng rỡ
Cha gặp con, chồng gặp vợ
Trang nghiêm kiêu hãnh cổng làng

Mừng con đường rộng thênh thang
Hoa tươi bên lề thơm ngát
Chùa Thiên Đức người về tấp nập
Chợ Háo Lễ sum vầy khang trang
Mấy em con chú thân quen
Được bầu Trưởng thôn, Mặt trận…
Gặp nhau mừng vui căn dặn:
Chị làm bài thơ làng mình!

Bài thơ trả nợ ân tình
Ấp ủ bao năm chưa viết
Lương Lộc giờ như buổi tiệc
Vui quanh Bàu Rượu ngọt lành!

28.9.2022

LỆ THU
(*) Vuông: Đơn vị đo lường trước đây, bằng 20kg
(*) Bắt ngồi chiếc ghế có khoét lỗ, đốt đèn dầu lửa lớn ở dưới, cho lửa ngọn cháy lên như “nướng” thịt… để tra tấn cho đến chết.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất