Má tôi

(VNBĐ – Thơ). Má hay lo, tiện tặn kiểu nông dân
Chữ nghĩa trọng từng câu ca, tục ngữ
Làm ăn cặm cụi bên tình sông núi
Chắc lép gì hạt lúa ở cùng bông.

Cứ xay giã ròng thành gạo nuôi cơm
Ruộng đành thục(*), lên Đồng Sim, Đồng Dụ
Mặc tiếng vào ra ví vòng miệng cú
“Tiếng độc” xoa cha xương gãy sớm lành.

Má tôi thơm tho hương vị rau hành
Sắp chết còn giăng mùng cho con – hỡi muỗi
Hơi thở kiệt cùng nuối mắt nhìn như hỏi
Con sống nên chăng đất đai ấy công bằng.

(*) Thục: Cho mướn

ĐÀO VIẾT BỬU

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

 

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa

Mưa xuân

Những hạt mưa bé nhỏ
Khẽ bay trong gió xuân
Rồi đậu trên cỏ biếc
Như sương mai trong ngần

Hơn một lần

Thổn thức, tình yêu
muốn được yêu cùng tận
bỗng thấy mình như bông lúa
cúi đầu chợt sợ, một cơn giông