(VNGL – Thơ).
Người đàn bà soi mình trong gương
thấy hai khuôn mặt
một dịu dàng, một lặng lẽ
nửa nghiêng về căn bếp
nửa mơ trời xa – nơi gió thổi qua những giấc mơ quên.
Buổi sáng, chị là ngọn lửa
đánh thức từng hơi thở trong ngôi nhà
đong yêu thương bằng muỗng canh, bát gạo
giữa tiếng đồng hồ.
Buổi tối, khi mọi tiếng động tan đi
chị ngồi khâu lại khoảng trống
từng đường kim rút ra từ ước mơ cất giữ
trong ngăn kéo – cùng vài sợi tóc rụng vì ngày dài.
Có ai nghe thấy tiếng nửa kia của chị gọi?
nửa muốn bay – nửa níu lại
mảnh trăng trên cao cũng hóa đôi:
một nửa soi chồng con
một nửa soi bóng chị.
Người đàn bà mang hai mùa trong ngực
vừa nắng vừa mưa
vừa khát vừa cam lòng
chị lặng lẽ đi qua đời mình
như đi trên sợi chỉ
giữa bổn phận và tự do.
Đêm xuống, trăng vẫn tròn đâu đó
nhưng trong mắt chị
chỉ còn lại
một mảnh trăng đôi.
MIÊN LINH

