Mẹ ơi, con muốn biết

(VNGL – Văn học thiếu nhi).

Bầu trời bao la thế
Giống biển xanh mùa hè
Những đám mây bồng bế
Nhà có không mà về?

Con muốn nghe mẹ kể
Đường trên trời dài không
Có qua sông qua bể
Sao phải bắc cầu vồng?

Trời đêm cao lồng lộng
Ngân Hà chảy về đâu?
Thuyền trăng trôi mơ mộng
Cập bến bờ nông sâu?

Kìa ngôi sao Bắc Đẩu
Ai đặt giữa mênh mông?
Chắc Thỏ Ngọc nhanh nhảu
Ngồi tròn xoe mắt hồng!

Từ gốc đa Cuội ngóng
Mong nhớ lắm quê nhà
Thương Cuội như chiếc bóng
Giữa bầu trời bao la

Mẹ ơi, sao mà lạ
Chân trời chẳng thấy đâu
Mà đi nhanh nhanh quá
Hết một ngày thật mau!

PHAN PHƯƠNG LOAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời