Một giọt sương rơi

(VNBĐ – Thơ).  Chạnh niềm sương khói mênh mang
Chẳng mong đến được Niết bàn – Thiên thai
Chỉ mong biển rộng sông dài
Nước non mãi trọn hình hài nước non

Ngây thơ ngậm quả bồ hòn
Nhả ra vị đắng vẫn còn bờ môi
Người ta đã phản bội rồi
Mũi tên xuyên trái tim ngồi đợi trông!

Thương ôi cá chẳng hóa rồng
Chỉ người hóa cáo và sông hóa bùn
Xéo lên cơ cực đời giun
Bàn chân hãnh tiến chưa chùn ước mơ

Bây giờ thơ chẳng là thơ
Tình như cánh bướm, miếu thờ tang thương
Bây giờ hương chẳng là hương
Chỉ mùi son phấn tầm thường trêu ngươi
Mông lung thật – giả… cõi người
Đành như một giọt sương rơi lạnh lùng!

LỆ THU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lưng người ngược hướng mặt trời

Thứ người xấu lấy đi chính là niềm tin của người khác dành cho họ, đâu thể nào lấy đi lòng tốt của cha con. Điều má hay nhắc về cha là vậy. Biết bao nhiêu lần rồi, ổng đều tha thứ cho người ta…

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi