Một loài hoa bất tử

(VNBĐ – Thơ).

(Gửi binh nhì Nguyễn Bảo)

Lòng moong mỏ than bừng dậy long lanh sương
Tiếng trống rộn vang giục giã lên đường
Bộ quân phục xanh ba lô xanh anh khoác
Bốn cô bạn sinh viên rảo bước theo cùng

Thảm lúa thì con gái quấn quýt đôi chân
Giữa đồng xanh non những gié đòng thơm ngát
Tay nắm chặt tay nối vòng tròn trái đất
Lại như hoa năm cánh tươi hồng

Năm đôi bàn tay trinh trắng ấp ủ mầm xuân
Năm trái tim son dòng máu hồng náo nức
Năm tiếng chuông yêu thầm reo trong ngực
Năm cánh sao vàng lấp lánh trời quê

Người ra đi hẹn thắng giặc trở về
Kẻ ở lại giấu giọt buồn trong tiếng cười lưu luyến
Như liền chị liền anh lý qua cầu đưa tiễn
Cùng hát chung câu hát khúc quân hành

Từ ấy ngọn lửa hồng cháy mãi trong tim
Từ ấy mắt khôn nguôi dõi người xa vắng
Từ ấy tuổi hai mươi đi cùng bài ca chiến thắng
Từ ấy một tình yêu bất tử loài hoa.

BÙI THỊ XUÂN MAI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bài hát của bảy giấc mơ

Bảy đêm rồi, trong giấc mơ tôi không biết hình thể nàng ra sao. Chỉ ánh mắt sâu và buồn như giai điệu của điệp khúc Gloomy Sunday ám ảnh tôi cùng với khuôn mặt màu xanh pha sắc tím…

Chái bếp vương mùi khói

Chái bếp nhỏ thôi, vách tường gạch cũ kĩ, lấm lem tro bụi, vậy mà ấm lạ. Đều đặn mỗi ngày, gà vừa cất tiếng gáy, má đã dậy nhóm lửa, ngọn lửa con nhảy tí tách, mùi khói quyện hơi sương cay sè mắt…

Thương những ngọn đồi

Cô quên hết mọi thứ trên đời bây giờ, ngoại trừ điều dường như là tuyệt đối cần thiết: đưa người phụ nữ đó trở lại những ngọn đồi khi bà còn có thể nhìn thấy chúng…

Người đàn bà dưới giếng

Duy tìm kiếm vợ thêm một thời gian nữa rồi đành bỏ cuộc. Mọi người xung quanh chẳng ai nhắc đến vợ Duy, họ dường như đã quên mất chuyện nàng từng tồn tại…