Một mùa thu lăng lắc cuối chân đồi

(VNGL- Thơ).
Biển hát lời sóng vỗ khơi xa
khảm vào đá những di hài của gió(*)
thăm thẳm đêm
ánh lân tinh chẳng đủ vơi cơn cớ

một mùa thu lăng lắc cuối chân đồi

Những khoảng trời đi mãi vẫn đơn côi
ru tháng năm lén buồn vương môi mắt
người cầm bằng qua sông không lần trở bước
em trôi theo mùa hoa

không kịp cúi chào

Vạn dặm đường dài
thang đời mãi chênh chao
nên quá khó cho đôi lần hạnh ngộ
đủ vui buồn để buồn vui chỉ là tiếng thở
em vuốt tóc mình

biết chẳng dễ gì mở cánh cửa ngày sau

Em bỏ núi quay trở về nghe biển
sóng mơn man những vết xước chưa lành
nên buốt xót từ ngọn nguồn sâu thẳm

một mùa thu hoa lá bỗng lìa cành

Biển nhân từ
biển thấu chữ bao dung
nên rộng lượng ôm em bằng bàn tay dạt dào của sóng
chỉ gió biết núi đồi em lồng lộng
khuyết một ánh nhìn
biển cả cũng

…bằng không!

NGÔ THANH VÂN
(*). Mượn ý Lữ Hồng.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Duyên An – náu nương miền chữ

Nguyễn Thị Nguyệt Trinh (sinh năm 1980, quê Tuy Phước, Bình Định – nay thuộc xã Tuy Phước Bắc, Gia Lai) là gương mặt quen thuộc với bạn đọc yêu văn học thiếu nhi qua bút danh Mộc An…

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát