(VNGL – Văn trẻ). Hồi đó, tôi lên chín. Út Chẵn mười hai. Bờ rào dâm bụt rừng rực đỏ là ranh giới nhà anh và nhà tôi. Nhà anh và nhà tôi đều xây kiểu cấp bốn, trong nhà cột kèo đều bằng gỗ. Gỗ nhiều, sinh mối mọt nhiều, ba tôi lại phải để ý thay chúng đi bằng những thân gỗ ngâm đen thủi đen thui dưới bùn. Nhà nào cũng thấp lè tè, nên đám con nít thay phiên bắt thang leo lên những mái ngói phủ rêu xanh mướt khi mùa mưa đi qua và đỏ bừng lên khi nắng hè đổ dồn xuống để chơi đồ hàng.
Trong đám con nít lộn xộn ở xóm, Út Chẵn luôn bảo vệ tôi. Như kiểu anh trai thì không bao giờ muốn em gái mình bị ai ức hiếp. Tôi tin anh, và vẫn muốn tin như vậy cho tới cuối đời.
Nhưng bởi vì ảnh cũng nghĩ vậy, mà sau trận mưa giông năm ấy, Út Chẵn bỏ nhà biền biệt, không trở về làng Dưỡng nữa.
Làng Dưỡng vẫn còn đó, chỉ Út Chẵn là nổi trôi phương nảo phương nào, bặt vô âm tín. Có đôi lần, trong mơ, tôi thấy anh về, dáng đi xiêu vẹo, lêu nghêu, đứng ở góc nhà tối hù hù, gương mặt mờ mịt sương trắng, nhăn nhúm, già cỗi già cằn. Anh quỳ xuống, úp mặt xuống bàn chân tôi, miệng khẩn cầu tôi tha thứ. Anh cứ xin lỗi hoài, xin lỗi hoài, dù tôi đã luôn miệng nói, em tha lỗi anh từ lâu rồi, em tha lỗi anh từ lâu rồi mà…
***
“Băng đảng” của tôi hồi đó có thằng Bát Giới, con Bé Nhỏ miệng tía lia, thằng Sơn đại ca, thằng Ron ba chỏm, thằng Xịn Na Tra, con Mắt Hí, anh Út Chẵn và dĩ nhiên còn có tôi – Bé Bầu. Tám đứa, chỉ có mỗi thằng Bát Giới là mập ú nụ, đã vậy mà nó còn ham ngủ và háo ăn.
Dù bao giờ chúng tôi cũng lấy nó ra làm trò cười, nhưng nó chẳng giận mà lại cứ nhe răng cười hì hì. Bát Giới mà có tấm lòng Bồ Tát mới lạ chớ.
Ngày ấy, đồng ruộng như là ngôi nhà thứ hai của bọn con nít. Ai đó nói rằng, nhà quê tuy nghèo mà vui, chắc là họ nói về chúng tôi rồi.
Mùa lúa non, bọn tôi hí hửng kéo nhau bắt cua, bắt ốc. Mùa lúa chín, lại hú nhau đi bắt trứng chim. Còn hễ gặt xong, đồng trơ trọi, gốc rạ nhựa sống vẫn còn thơm lưng lửng, lún phún đọng lại và nắng làm giọt nước trên nó lóng lánh, thì tụi tôi xắn quần hò hét tát cá sặc, cá rô, cá lia thia. Chưa ai trong bọn tôi từng dừng lại để cảm nhận, nhưng chẳng hiểu bằng cách nào, mùi hương đồng quê ấy lại len lỏi, ướp thơm cả vào da thịt những đứa trẻ quê chúng tôi. Mãi mãi.
Thú nhất phải nói đến việc chạy nối đuôi nhau dọc những bờ cỏ chi chít mép ruộng, tha hồ giẫm thật mạnh lên những khóm cỏ ấu, cỏ mực nở hoa tím biếc, và nhảy cẫng qua những khóm đuôi chồn rực vàng để ra bến sông. Con trai con gái cởi phăng áo, còn độc mỗi cái quần đùi rồi nhảy ùm xuống nước. Chẳng đứa nào biết ngượng, dù có đứa con gái ngực đã bắt đầu nhú lên như hai trái cau xiêm con con. Tuổi thơ ở quê ngây ngô và trong vắt như trời thu tháng Tám.
***
Một đêm hè nọ, đất bủn hầm hập phả mùi ngai ngái như bánh đa sắp bị nướng khét. Như thường lệ, cơm tối xong, đám loai choai hẹn nhau tập trung ở gò mả để kể chuyện ma. Gò mả vốn là chỗ chôn người chết từ thời não thời nao, cả năm chỉ có dịp thanh minh người ta mới quét dọn, sơn sửa, còn ngày thường chẳng ai đoái hoài tới. Gò mả ban ngày là bãi chăn bò, tối đến lại là “cung văn hóa thiếu nhi” của lũ trẻ quê.
Lần quần mấy chuyện ma da, ma đầu lôi, ma bé, kể đi kể lại cũng nhàm, nói thiệt, nhàm tới mức ma có hiện ra chắc bọn tôi cũng chẳng thèm chạy. Thế là cả bọn chuyển chủ đề.
Thằng Xịn Na Tra hắng giọng, ra vẻ bí mật lắm:
– Tụi bay biết người lớn tạo ra tụi mình bằng chỗ nào không?
Thằng Ron hất cái cằm lên, điệu bộ như biết tuốt:
– Bằng lỗ rún, ngu quá xá ngu, vậy mà cũng đòi đố!
Thằng Bát Giới đang nằm ườn ra cũng bật dậy, cái bụng phệ của nó rung lên:
– Má tao nói là tụi mình chui ra bằng cái nách.
Chỉ chờ có thế, thằng Sơn cười khẩy một cái rõ keng. Nó chụm cả bọn lại, thì thầm như đang ban phát một chân lý động trời:
– Bay bị người lớn lừa hết, họ đẻ bằng cái ấy ấy.
Nó đưa ngón trỏ và ngón giữa ra cong lại. Ngón trỏ bàn tay còn lại cò cưa qua lại. Nó cố ý làm một cử chỉ tục tĩu rồi cười phá lên khoái trá.
Bọn tôi điên tiết, nhất là mấy đứa con gái, rượt nó chạy hộc xì dầu. Chỉ có Út Chẵn đứng chống nạnh cười. Bị rượt xà quần, thằng Sơn co giò chạy thẳng về nhà, còn không quên ngoái lại, hét vào mặt chúng tôi:
– Đồ mấy con lừa. Tao nói cho mở mang trí óc mà còn đuổi đánh tao!
Cả đám quyết định cạch mặt thằng Sơn.
Mấy bữa sau, bọn tôi lại hẹn nhau, Bát Giới đề xuất rủ thêm thằng Sơn nữa. Suy nghĩ một lúc, cả đám đồng ý, kèm một điều luật được trịnh trọng thông qua: “Cấm tiệt thằng Sơn kể chuyện người lớn”.
Trẻ con dễ tha thứ. Tôi nghĩ đó là một món quà, để tuổi thơ dù có trầy xước thế nào cũng không để lại những vết sẹo quá sâu.
***
Mùa hè, thường có mưa dông.
Ông trời đang cười rạng rỡ bỗng dưng sầm mặt lại. Mây đen từ đâu kéo về ùn ùn. Gió nổi bật lên, thổi đám lá khô bay rào rào. Rồi mưa ầm ầm. Mưa như trút nước.
Lũ trẻ trong xóm kéo đến từng nhà rủ nhau tắm mưa. Các cuộc tắm mưa này chưa bao giờ thiếu bà Nga khùng. Tụi con trai nghịch ngợm, chọc cho bà rượt rồi bỏ chạy tán loạn. Thế nên bao giờ cũng vậy, từ một đám đông, bọn tôi tản ra mỗi đứa một ngả để chạy thoát nạn bị chọi đất và phân bò.
Mưa càng lúc càng to. Hạt mưa to như cục đá nước mía gõ bum bum lên mái ngói sân đình, chảy ào ào xuống máng, xói xuống đất những lỗ sâu hoắm. Cứ lâu lâu lại có chớp lạch, rồi sấm đánh đùng một phát đinh tai. Thấy tôi co rúm lại, Út Chẵn khụy chân xuống, nói: “Lên lưng anh cõng về!”. Út Chẵn cõng tôi chạy nhanh trên con đường đất đã bắt đầu nhão nhoét, lủm chủm. Nhưng Út Chẵn chạy về nhà anh chứ không trả tôi xuống ở ngõ nhà tôi.

Nhà Út Chẵn vắng hoe. Chắc ba má anh còn kẹt ngoài chòi trên rẫy bạch đàn. Anh đưa tôi cái khăn mặt. Tôi nhăn nhó cầm cái khăn khô cứng như miếng xơ mướp, lại có mùi mồ hôi khăm khẳm, nhưng lạnh quá, tôi đành nhận lấy lau khô tóc và những ngón tay đã nhăn nhúm lại . Tôi vào buồng tắm, vắt bộ đồ ướt sũng cho kiệt nước rồi mặc lại. Út Chẵn đã thay quần đùi khác, quấn tròn như kén trong cái mền mỏng có thêu hình con rồng. Tôi ngồi nép vào một góc phản, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Sợ tôi lạnh, Út Chẵn nép vào vách, để cho tôi một khoảng mền rộng.
– Lạnh quá thì chui vô mền chung đi. Chờ tạnh mưa rồi về.
Bởi lẽ, hồi giờ bọn tôi vẫn hay ngủ chung cho đỡ sợ ma mỗi lần cha mẹ thức đêm đập lúa, xắt mì hay lảy bắp nên tôi nghe lời anh ngay không chút ngần ngại.
Chúng tôi nằm song song nhau. Sấm sét ầm ầm, vẽ lên nền trời những tia lửa chói lòa. Nhưng mưa thì đã ngớt hạt.
Nằm một lúc, hơi ấm hai thân thể lan sang nhau, tôi thấy ấm hẳn. Tôi ló đầu ra ngoài, nhìn quanh, thấy trời đang tối sầm lại. Bỗng dưng thấy tấm mền chỗ Út Chẵn nằm cộm lên một vật gì đó. Út Chẵn nhìn tôi ái ngại, có vẻ như lúng túng, anh lấy tay che lại, nhưng nó lại càng lộ ra. Anh nằm im. Lát sau, tôi ngồi dậy. Anh cũng ngồi dậy và quay sang nhìn tôi, mặt đỏ bừng bừng, ú ớ:
– Mình… mình chơi trò người lớn không?
Chưa kịp hiểu “trò người lớn” mà anh nói là trò gì, thì anh đã trườn lên người tôi. Đau điếng. Tôi khóc ré. Một thứ nước gì đó nóng rực, nhớp nháp chảy dài trên đùi tôi. Mọi thứ diễn ra nhanh như cái chớp mắt.
Tôi khóc to hơn, vì đau và sợ. Thấy tôi khóc, Út Chẵn hốt hoảng. Mặt anh xanh lét, vội vàng lấy mền đắp lại cho tôi, cuống quýt tìm giẻ lau, lau vệt nước nhớp nháp còn dính trên phản gỗ.
Tôi nằm im, thấy giữa hai chân mình đau rưng rức. Cả người run bần bật. Út Chẵn ngồi co lại dưới chân tôi, hai mắt anh nhìn tôi đầy tội lỗi như kiểu nếu chết được, chắc chết quách cho rồi. Lâu lắc lâu lơ anh chỉ ngồi một tư thế như vậy.
Chúng tôi giữ yên tư thế đó cho đến khi ba Út Chẵn bước vào. Ông dựng cuốc xuống nền đất, góc nhà. Ông chỉ thoáng ngạc nhiên khi thấy tôi nằm trên phản. Nhưng ông chẳng hỏi han cớ gì mà vào buồng thay đồ ngay. Đàn ông vốn vô tư như vậy. Má Út Chẵn vào sau, bà gác cái nón lá lên, thấy tôi nằm đó bà cười hiền khô, hỏi:
– Lan hả con? Trời tạnh hơn rồi đó, lấy cái nón lá đội lên đầu cho đỡ ướt, chạy về đi con để ba má tìm đấy.
Nhưng cái cười tắt ngóm ngay khi bà thấy tôi nằm im và nước mắt đầm đìa. Mặt bà đơ ra:
– Con bị sao hả Lan? Thằng Út Chẵn đâu?
Thì ra, Út Chẵn nghe tiếng ba mẹ về đã hoảng hốt nép sát sau cánh cửa phòng. Chỉ còn tôi nằm trơ với cái áo cụt và cái quần ướt mem nằm ở góc phản mà lúc nãy, Út Chẵn đã lột khỏi người tôi.
Như hiểu được chuyện vừa xảy ra, má Út Chẵn hoảng hốt, ôm lấy tôi. Bà khóc như mưa, miệng gọi thất thanh:
– Ông Tám, ông ra coi thằng Út Chẵn nó làm gì con người ta rồi đây. Trời ơi là trời, con ơi là con.
Bác Tám chạy ra khỏi buồng, Út Chẵn vù bỏ chạy.
Bác Tám nạp theo. Cả hai người ngã dúi dụi mấy lần trong màn mưa trắng xóa, rồi mất hút. Út Chẵn biến mất khỏi làng tôi từ chiều hôm đó. Bặt vô âm tín.
***
Mười lăm năm sau, tôi lấy chồng. Đêm tân hôn, chồng tôi hỏi: “Sao em không…?”.
Tôi chẳng có cách nào, đành kể rõ chuyện buổi chiều tắm mưa ấy.
Người ta nói, ngày tôi đám cưới, Út Chẵn về làng. Họ rỉ rả rằng:
– Út Chẵn nó đứng dòm theo. Nó đi lang bạt ở đâu về mà mặt mũi tóp lại dài sọc, cái răng đen nhuộm khói thuốc, ngơ ngẩn như người mất hồn.
– Trời ơi, nó đi như xác chết, người ngợm hôi rình, nghe đồn mấy đứa bị xì ke không dám tắm đó nghen.
– Con cái vậy thà đẻ quả trứng còn hơn. Tội nghiệp ông bà Tám quá!
Người ta buông những lời soi mói cay nghiệt, nhưng tuyệt nhiên không ai nhắc đến chuyện chiều mưa dông năm ấy. Bác Tám trai, bác
Tám gái đã giữ kín bí mật đó. Họ đã bảo vệ Út Chẵn, và cả tôi nữa. Điều mà có lẽ Út Chẵn chưa biết.
Còn có một điều anh chưa biết. Là, rằng tôi đã tha thứ cho anh. Tha thứ không phải vì anh không có lỗi, mà vì lòng tôi cần thanh thản. Tôi không muốn anh – dù đã mất hút – vẫn ám ảnh tôi thêm nữa. Những đêm nghe gió xào xạc phía sông đổ dồn về, tôi vẫn cầu mong anh bình an.
Ngày bác Tám mất – ngày tôi sinh con trai đầu lòng – nghe đồn anh có về chịu tang. Tôi nghe lòng đắng đót cho một kiếp người.
Vợ chồng tôi lên thành phố sống. Ở đây chẳng có cỏ mực nở hoa màu tím, những con cua chui vào vỏ ốc, những đàn bướm trắng, bướm vàng bay lượn đã chui ra từ chiếc kén nhưng tôi sẽ kể cho con trai tất cả. Dĩ nhiên cả chuyện ngày xưa mẹ nó có một người anh trai, tên là Út Chẵn.
MỊ DUNG
