(VNGL – Thơ).
Anh mua Tết cho em
bằng cách xóa bớt
những ngày buồn
trong lịch treo tường.
Bằng việc giữ lại
một buổi chiều cuối năm
chưa kịp tối
để em đặt tay lên
nghe thời gian
đang thở.
Anh mua Tết
không ở siêu thị
mà trong ngăn ký ức
nơi mùa mưa cũ
và tiếng dép mẹ
đi ngang qua tuổi thơ.
Anh gói Tết
bằng mấy câu nói vụng
chưa kịp thành lời chúc
nhưng đủ ấm
để qua đông.
Nếu Tết là cuộc di cư năm cũ
anh xin làm bến
để em neo lại
trước khi bước sang
một năm mới.
Anh mua Tết cho em
bằng lời hứa không ghi giấy
rằng dù mùa xuân
đến sớm hay muộn
anh vẫn ở đây
giữ hộ em
một khoảng trời bình yên.
MIÊN LINH



