Mùa xuân trên đồi cát

(VNBĐ – Thơ).

Ngỡ thời gian sẽ làm nàng tàn phai nỗi nhớ
Nhưng điều gì đã thắp sáng những cánh hoa
Mỏng manh như sương
Rực vàng như nắng
Nàng lặng lẽ thắp lửa trên đồi cát trắng

Nàng ôm chặt bóng mình trong những đêm gió lạnh
Cát xát muối bầu trời
Nỗi cô đơn tỏa hương
Từ những cánh hoa chập chờn trong thinh tối

Nàng an ủi tôi
Bằng khúc hát của những kẻ chỉ cần ký ức
Tương lai là mặt trời
Khi nắng vẫn ủ bên kia đồi
Nàng vẫn sẽ dõi theo

Ngọn đồi ửng hồng trên đôi má bình minh
Làn gió lạnh chải khóm hoa vàng óng
Nàng điểm trang bên dưới rặng mây trời
Bốn bề ngát hương cỏ mới
Nàng nói xuân đã về
Và bên nàng, tôi có cả mùa xuân.

MY TIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lưng người ngược hướng mặt trời

Thứ người xấu lấy đi chính là niềm tin của người khác dành cho họ, đâu thể nào lấy đi lòng tốt của cha con. Điều má hay nhắc về cha là vậy. Biết bao nhiêu lần rồi, ổng đều tha thứ cho người ta…

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi