(VNGL – Thơ).
Con muộn màng cầm lấy đôi bàn tay
khi cha không còn nữa
ánh mắt dịu hiền cha giấu niềm chất chứa
đã không còn
trong cái vuốt mắt chiều nay
Mưa rì rào
gió thổi thốc hàng cây
con bước đi trên đầu khăn tang trắng
tiếng gọi “cha ơi”
vọng về trong thinh lặng
cha đi rồi
cha đã đi thật rồi
Kể từ giờ con là kẻ mồ côi
con không tin
dẫu cho bày trước mắt
bàn tay cha
con níu ghì nắm chặt
chờ một câu trả lời
thường ngày đôi khi con làm ngơ
Trong giọt nước mắt tràn
là ký ức tuổi thơ
tiếng vỗ tay
sau bước đi chập chững
những cái ôm
vỗ về chiều cưng nựng
trên vai cha
bao la cả bầu trời
Đêm buông dần
ánh lửa hồng chơi vơi
thắp nén nhang
con cúi đầu quỳ lạy
“cha ơi cha” muộn màng
“con xin lỗi”
cha bây giờ
trong nghi ngút khói bay…
NGUYỄN MỸ LINH