Yến Lan, trăng trên bến My Lăng
Trong tuyển tập Thơ Việt Nam 1945 – 1956 có một bài thơ khá đặc biệt. Đó là bài Lại về tỉnh nhỏ của Yến Lan.
Trong tuyển tập Thơ Việt Nam 1945 – 1956 có một bài thơ khá đặc biệt. Đó là bài Lại về tỉnh nhỏ của Yến Lan.

Đập Đá xưa thuộc làng Phương Mính tổng Thời Đôn. Phương Mính viết theo Địa bạ triều Nguyễn [芳茗] hàm nghĩa là Trà thơm.
Có một mảng thơ rất hay viết về đề tài chiến tranh đó là những cuộc chia tay của người lính ra trận.
“Mình” trong phương ngữ Nam bộ là ngôi thứ nhất số ít. “Mình” có nghĩa là tui, em, con, cháu…
Cơn mưa không có nước chính là nén tâm nhang mà nhà thơ Mai Thìn kính cẩn nghiêng mình tiễn biệt những chiến sĩ quả cảm hy sinh ở Rào Trăng

Văn tế Hán Nôm Bình Định – nghiên cứu và tuyển chú (Nxb KHXH, 2021) là tập chuyên luận của TS. Võ Minh Hải (Hội viên Chi hội VNDG) khai thác kho di sản Hán Nôm ở Bình Định.

Thanh Thảo lặng lẽ làm mới thơ mình, trước cả những ồn ào xu thế, vì ông có thiên tư và nội lực (ngay từ quan niệm về thơ và các giá trị văn chương lớn sớm tiếp cận).
Lê Văn Hiếu làm thơ nhẹ nhàng, hóm hỉnh, có chút phớt đời nhưng lắng sâu và lay thức người đọc…
Đọc thơ Quang Dũng, biểu tượng văn hóa Việt hiện hữu trong thơ ông không chỉ thể hiện qua không gian văn hóa mà còn hiện hữu qua hình ảnh con người kết tinh những mỹ cảm văn hóa…
Mươi năm trước, khi Lưu Thị Mười viết và in loạt truyện ngắn trên các báo, tạp chí văn nghệ địa phương: Trăng khóc, Người đàn bà khóc, Cũng may em chưa ngoại tình, Biển gọi…, chị được giới cầm bút và bạn đọc đón nhận…

Không kể những tập thơ in chung, những tập nghiên cứu văn hóa dân gian, tản văn và bút ký, đến nay, Mai Thìn đã ấn hành riêng 6 thi tập, khẳng định được thi pháp cá nhân của mình trên hành trình nghệ thuật…

Đã lâu thật lâu rồi, tôi có cảm giác nhạt lòng với thơ của thời bây giờ, có lẽ vì bội thực với thơ dở, thơ giả, vè giả thơ…

Tôi mượn tên cuốn tự truyện của Thanh Thảo để làm cái tựa cho bài viết này về ông…

Với 19 truyện trong tập “Mở mắt là thấy”, Ngô Văn Cư vẽ lên bức tranh khái quát về hiện thực cuộc sống con người thời hiện đại từ vùng nông thôn cho đến chốn thị thành…

Chúng ta cùng đọc “câu chuyện” về mẹ, một thiếu phụ, góa phụ điển hình. Mẹ là vọng phu tảo tần sương nắng đồng sâu núi cao, nuôi con chờ chồng một thời đất nước phân ly…








Trong tuyển tập Thơ Việt Nam 1945 – 1956 có một bài thơ khá đặc biệt. Đó là bài Lại về tỉnh nhỏ của Yến Lan.

Đập Đá xưa thuộc làng Phương Mính tổng Thời Đôn. Phương Mính viết theo Địa bạ triều Nguyễn [芳茗] hàm nghĩa là Trà thơm.
Có một mảng thơ rất hay viết về đề tài chiến tranh đó là những cuộc chia tay của người lính ra trận.
“Mình” trong phương ngữ Nam bộ là ngôi thứ nhất số ít. “Mình” có nghĩa là tui, em, con, cháu…
Cơn mưa không có nước chính là nén tâm nhang mà nhà thơ Mai Thìn kính cẩn nghiêng mình tiễn biệt những chiến sĩ quả cảm hy sinh ở Rào Trăng

Văn tế Hán Nôm Bình Định – nghiên cứu và tuyển chú (Nxb KHXH, 2021) là tập chuyên luận của TS. Võ Minh Hải (Hội viên Chi hội VNDG) khai thác kho di sản Hán Nôm ở Bình Định.

Thanh Thảo lặng lẽ làm mới thơ mình, trước cả những ồn ào xu thế, vì ông có thiên tư và nội lực (ngay từ quan niệm về thơ và các giá trị văn chương lớn sớm tiếp cận).
Lê Văn Hiếu làm thơ nhẹ nhàng, hóm hỉnh, có chút phớt đời nhưng lắng sâu và lay thức người đọc…
Đọc thơ Quang Dũng, biểu tượng văn hóa Việt hiện hữu trong thơ ông không chỉ thể hiện qua không gian văn hóa mà còn hiện hữu qua hình ảnh con người kết tinh những mỹ cảm văn hóa…
Mươi năm trước, khi Lưu Thị Mười viết và in loạt truyện ngắn trên các báo, tạp chí văn nghệ địa phương: Trăng khóc, Người đàn bà khóc, Cũng may em chưa ngoại tình, Biển gọi…, chị được giới cầm bút và bạn đọc đón nhận…

Không kể những tập thơ in chung, những tập nghiên cứu văn hóa dân gian, tản văn và bút ký, đến nay, Mai Thìn đã ấn hành riêng 6 thi tập, khẳng định được thi pháp cá nhân của mình trên hành trình nghệ thuật…

Đã lâu thật lâu rồi, tôi có cảm giác nhạt lòng với thơ của thời bây giờ, có lẽ vì bội thực với thơ dở, thơ giả, vè giả thơ…

Tôi mượn tên cuốn tự truyện của Thanh Thảo để làm cái tựa cho bài viết này về ông…

Với 19 truyện trong tập “Mở mắt là thấy”, Ngô Văn Cư vẽ lên bức tranh khái quát về hiện thực cuộc sống con người thời hiện đại từ vùng nông thôn cho đến chốn thị thành…

Chúng ta cùng đọc “câu chuyện” về mẹ, một thiếu phụ, góa phụ điển hình. Mẹ là vọng phu tảo tần sương nắng đồng sâu núi cao, nuôi con chờ chồng một thời đất nước phân ly…
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai