Nghiệt ngã yêu thương

(VNBĐ – Thơ). Đêm xa quê nệm êm chăn ấm
vẫn chập chờn ngồi dậy từng cơn

Ta thương vợ đèn cù giấc ngủ
thương mẹ già xe nước niềm đau

Những cơn đau như ghềnh như thác
guồng xe quay quay đến rã rời

Tiếng mẹ kêu như Đỗ Quyên gọi bạn
tha thiết niềm đau xé rách canh dài

Con huyết áp, tiểu đường, đêm lạnh
tiếng gọi kéo, giấc ngủ đè, thân thể bập bênh

Ôi yêu thương đâu chỉ ngọt ngào hạnh phúc
mà còn lắm đắng cay, xa xót, nhục nhằn

Con từng đọc nhiều gương hiếu tử
không biết có giống như trang sách cuộc đời

Bởi người yêu thương từ máu thịt
dằng dặc bấp bênh hiếu thuận cũng tả tơi

Con không có năng lượng từ vũ trụ
đôi lúc trong đêm dính với chiếu giường

Sao nỡ trách trong vòng hạn hữu
sức con người không đủ để yêu thương.

NGUYỄN THƯỜNG KHAM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ