(VNGL – Thơ).
Vườn đã không còn hoa cũ
Người đã không còn lời cũ
Ta thấy mình già như bầy cá rô trong lòng giếng cạn
Nghe thấy tiếng chuông gió
Nhưng không thể quẫy chào
Lá đã vàng trên cao
Sự vắng mặt của những cành gai cay độc
Là mùa xuân trong vườn của ta.
ĐINH THỊ NHƯ THÚY



