Nhớ làng 

(VNBĐ – Thơ).

(Trích trường ca “Rừng vàng biển bạc”)

Những cánh rừng xưa đã thành dĩ vãng
đất lật tung dưới ánh sáng mặt trời
những viên sỏi tự nung trong nắng lửa

đốt mắt nhìn cô gái Jrai

Những hoàng hôn giờ cứ bầm như máu
cửa rừng toang hoang tứ phương như biển thời hồng hoang
những con đường như rắn bò cắt dọc ngang thảm lá

đất đỏ hực lên cú thở hắt cuối cùng

biệt phủ mọc lên thay lá
bê tông chồm vào giấc mơ
những giấc mơ chổi đót
những giấc mơ nấu rượu nuôi heo

giấc mơ củng cố tương lai bằng hy sinh đời bố…

Những trạm thu giá cứa ngang cánh rừng
chắn đường con nai về suối
những thân phận vút lên thân phận
chôn ngày xưa trong hào nhoáng kinh kỳ
đại gia đại gia đại gia

ra đường gặp đại gia, đại gia lăn như mặt trời sa mạc

em. Mỗi buổi chiều ra suối
suối chỉ còn rêu
rêu khô như ngày mặt trời xuống chậm
lăn trên hòn sỏi
lăn trên lòng suối
lăn trên tiếng mang tác tìm bầy
gặp những tan tác
thấy những mùa hoang
những khu nhà mồ bê tông
những cột nhà rông bê tông
cầu thang bê tông
bàn chân khô lạnh
bàn chân bằng như mặt gạch

bàn chân quen những thân gỗ lõm mòn

làng như tổ chim treo vào thung lũng
mở mắt ra là thấy rừng
rừng nâng giấc từng ngày ăn đêm ngủ
rừng dựa vào làng
giờ làng phơi trong nắng
làng ngập trong mưa
làng bần bật trong gió
làng bê tông
làng gạch

làng tôn…

VĂN CÔNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.