Nhớ quê

(VNBĐ – Thơ).

Xa quê lòng vẫn nhớ quê
Tim ta còn một đường về thênh thang
Tình quê như bát nước tràn
Người quê chân chất xóm làng dấu yêu

Thương ta xuôi ngược đã nhiều
Nay về nối lại cánh diều tuổi thơ
Ai hay mái tóc bạc phơ
Chiều xanh mây trắng bất ngờ… rưng rưng…

HỮU VINH

(Văn nghệ Bình Định số 104 tháng 12.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa