Ốc Sên đi hội

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi).

Tinh mơ Ốc đã dậy
Chọn chiếc váy lung linh
Tối nay làng có hội
Phải sửa soạn thật xinh!

Ban mai chưa kịp đến
Ốc đã vội lên đường
Vừa bò vừa ca hát
Trưa, mới ra khỏi vườn.

Xế chiều Ốc tới ngõ
Mặt trời sắp lặn rồi
Đường còn xa xa lắm
Phải nhanh nữa, Ốc ơi!

Ốc Sên bò hối hả
Nửa đêm cũng tới nơi
Hội đã tan từ sớm
Chỉ còn mình Ốc thôi

Ốc Sên ngồi thút thít
Rồi lặng lẽ quay về
Nước mắt rơi rơi mãi
Ướt cả con đường quê

Nằm nghe trên đọt chuối
Thương Ốc trễ hội vui
Trăng soi đèn cho Ốc
Về nhà với mẹ thôi!

PHẠM TUẤN VŨ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lưng người ngược hướng mặt trời

Thứ người xấu lấy đi chính là niềm tin của người khác dành cho họ, đâu thể nào lấy đi lòng tốt của cha con. Điều má hay nhắc về cha là vậy. Biết bao nhiêu lần rồi, ổng đều tha thứ cho người ta…

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi