Ru gió trong mắt người

(VNGL – Thơ).

Ngày em vấp gió trên đồi
trăng biết nương phía ngực gầy để lạnh
ta là cỏ trống dần bến bãi
tháng năm cho chiếc bóng rạp chiều.

Đêm xanh hơn và ngày đông đang tới
sấm giật lên điều vô nghĩa chiều nay
ta cơn khát cuối mùa chưa dứt mộng.

Ngõ vào mắt em
xin gió ru êm
ta lang thang với những mùa sau chót.

Ơn em nhắc chừng hạnh phúc
là biết buồn trên một nỗi đắng cay.

LỮ HỒNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiếc vòng Chuê Nuê

Buôn M’Ling nằm lọt thỏm giữa con đường độc đạo từ quốc lộ đi vào sâu trong núi. Đỉnh Chư Mân sừng sững che khuất những tia nắng cuối ngày…

Những mùa xuân nối tiếp

Mùa xuân vẫn về qua cây cầu vắt ngang sông. Một khúc sông rộng đủ để những chuyến đò ngang bối rối, chênh chao…

Bụi tường vi trong mưa xuân

Chiều cuối năm. Trời âm u, gió mang hơi lạnh từ biển. Ông chống gậy, bước chậm rãi qua cổng. Mùi đất ẩm ùa lên, quen thuộc đến nao lòng. Ngôi nhà cũ vẫn đó…

Đua ngựa

Ở Sà Chìn ai chả biết A Bảo là tay thuần dưỡng ngựa vào loại độc nhất vô nhị. Anh ta sành sõi chuyện tìm mua những con ngựa hởi lông vàng, ngựa kim đen trắng với giá bèo