VNGL – Thơ).
đập hồ dâng sông suối đỏ phù sa
rừng xơ xác lá
những trụ đèn gục ngã
anh như người tiền sử
không buồn vui đi hái lượm tin người
smartphone im lìm chờ mặt trời cứu rỗi…
có tiếng khóc bật ra từ mái ngói
một bàn tay run tìm
chạm hơi người đâu thật đâu mơ
giấy bạc bay đầy trời
như ký ức rách nát của thị trấn
anh nhặt lại một mảnh in chữ như lá thư đầu tiên
vào túi sợ gió đọc được
bên kia cầu, ai đó đốt nắng
khói vẽ thành khuôn mặt đã quên tên
anh bước đi không kịp bóng mình
bàn chân trần giẫm lên niềm tin đã ướt
và hoàn lưu bão còn dạt trôi trong mắt người sống sót.
TRẦN VIẾT DŨNG
