Sinh nhật mùa đông

(VNGL – Thơ).

Như que kem tan nơi đầu lưỡi
ngày sinh em mang gió Đông về
thổi dọc đường nụ hôn giá buốt

Một chút đen-xanh-đỏ
này tóc-mắt-môi
phơn phớt lên nhan sắc níu Thu vàng
sương lá thở ướt áo người đêm trọ

Chăn Langbian cuộn lấy niềm vui
sợ lăn ra ngoài ô cửa kính
những ngón tay cóng vỡ tiếng đàn
đêm thủy tinh cứa vào giấc mơ thiếu phụ

Sớm co ro dáng ngồi xe từ biệt
dã quỳ run hai bên dốc sương mù
lay lay vẫy.

TRẦN VIẾT DŨNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiều Tây Nguyên

Chiều về đâu đó chiều ơi
Mà nghe nhịp bước bồi hồi tiếng chiêng
Nắng vàng níu gót chân nghiêng
Người đi như trốn khỏi miền hoang vu

Sau bão

ập hồ dâng sông suối đỏ phù sa
rừng xơ xác lá
những trụ đèn gục ngã
anh như người tiền sử
không buồn vui đi hái lượm tin người

Chiêm bao

Những nhân vật từ sân khấu bước ra
Khác hơn những gì tôi viết
Bọn gian thần cũng có khi biết khóc
Người trung lương khoảnh khắc cũng đớn hèn!

Chiếc đồng hồ thông minh

Chỉ trong vòng một tháng mà có đến hai đồng nghiệp của Đông chết, vì đột tử, ngừng tim. Cả hai đều chết trẻ nên cả công ty sốc lắm, đâu đâu người ta cũng bàn tán xôn xao…