Sông quê

(VNBĐ – Thơ). 

(Trích Trường ca Sông Thiêng)

May mắn cho ai có một dòng sông quê
Khi xa để nhớ để quay về
Sông luôn chảy trong tim như dòng máu
Nuôi nấng hồn ta những lúc đi xa
Dù đã qua Cửu Long, Hồng Hà,
Seine, Neva hay Potomac
Vẫn đau đáu nhớ sông Côn quê mình.

Không là sông Hương êm đềm mộng mơ o gái Huế
Sông Côn lúc khô kiệt chắt chiu từng giọt nước
lúc tràn bờ hối hả trào dâng
Tảo tần như cái cò lặn lội
Mạnh mẽ như múa roi đi quyền
Điệu đàng như khúc hát Nam xuân.

Nhớ câu hát xưa
“Lao xao sóng vỗ ngọn tùng
Gian nan là nợ anh hùng phải vay”(*)
Sông đâu có vay mà gian nan quá đỗi
Người đâu muốn làm anh hùng mà nhiều nỗi truân chuyên
Sông đâu muốn làm biên giới
Mà một thời đôi bờ giương súng rình nhau

Thuở sông chưa có cầu, dọc bờ nhiều bến đợi
Chiếc sõng nan nối đôi bờ
Người yêu nhau ra bến sông ngồi chờ
Con tíu tít đón mẹ về sau buổi chợ phiên

Dọc dài bờ tre mùa gió Nồm mát rợi
Ghe mắm Gò Bồi ngược dòng lên Tây Sơn
Buồm trắng no gió ghe rẽ đôi dòng nước
Ghé bến này ai nóng lòng đứng đợi bến kia
Người đầu sông hẹn người dưới giã
Gắng chờ buồm mùa gió thuận năm sau.
28.6.2021

(*) Tuồng Hát bội Hộ sanh đàn (Đào Tấn).

NAM THI

(Văn nghệ Bình Định số 101 tháng 9.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.