Thăm đền thờ Nguyễn Trung Trực

(VNBĐ – Thơ).

Ba bề núi, trước mặt là biển
bên trái có ngọn núi uy nghi – vị “Tả tướng” đứng chầu.
Tàu “Hy vọng”(*) của Tây đã cháy lâu rồi
sóng Nhật Tảo đã lặng yên
chôn sâu mộng xâm lăng của giặc
người Anh hùng dân tộc lại về Cát Hải
với quê nhà tổ tiên(**)

Một sớm bình yên
chúng tôi đến thăm đền thờ Nguyễn Trung Trực
Hơn một trăm năm mươi năm trước
một người tài đức
tuổi ba mươi
máu loang chân trời
Lưỡi kiếm xâm lăng chém người thượng võ
để bây giờ nước mắt còn rơi!

Nén nhang thành kính của chúng tôi
nhớ lời ông bất hủ:
“Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam…”(***)
Cỏ làm sao nhổ hết
nên mới có ba ngàn ngày đánh Pháp
thời Hồ Chí Minh
nên mới có hai mươi năm đánh Mỹ…
để hôm nay đất nước thanh bình!

Khấn hương hồn Người cùng tất cả vong linh
những anh hùng liệt sĩ
ngàn năm yên nghỉ
phù hộ cháu con sáng mắt sáng lòng
giữ yên bờ cõi non sông
Không nhầm âm mưu của giặc
dù Tây dù Bắc
hễ động đến nước Nam
thì phải tan tành!

Choàng ôm biển rộng trời xanh
cánh tay Người còn rộng mở
như núi ba bề che chở
Con tim rực đỏ
Đền thờ!
4.2021

(*) L’Espérance
(**) Anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực (1838 -1868): Nguyên quán thôn Vĩnh Hội, xã Cát Hải, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định.
(*** ) “Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam thì mới hết người Nam đánh Tây”.

LỆ THU

(Văn nghệ Bình Định số 98 tháng 6.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất