Thơ dự thi của Hoàng Việt

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Buổi sáng ở vùng cao

Buổi sáng bình yên đến trong veo
Con chim hót trên cao
Giật mình nghe tiếng chày giã gạo
Những ngôi nhà như neo như đậu
Trên triền dốc chênh vênh.

Con chuột rừng bẫy về từ rẫy lông vàng ươm
Màu khói sương quyện cùng mùi thơm chuột nướng
Tiếng gà rừng eo óc trên nương.

Giờ đang là tháng Ninh nơng
Tháng không lên rẫy lên rừng
Tháng dựng vợ gả chồng
Và làng nầy qua làng khác thăm nhau.

Ngày qua ngày
Ở vùng cao, làng sống chậm mà bình yên.

 

Mưa đầu mùa

Cơn mưa đầu mùa
Già làng bảo là nước mắt tổ tiên
Khóc lũ làng ham chơi
Nhắc lũ làng mãi mê lễ hội
Rằng: Mùa rồi!

Hãy rời ché rượu
Hãy ngưng cuộc vui suốt sáng thâu đêm
Nào con trai, con gái
Ta vào mùa rẫy thôi!

Con chuột đã rời nương tìm về kho lúa
Chồn hoang rình gà tận chuồng
Tổ tiên khóc nhắc lũ làng ngưng hội
Thợ rèn nổi lửa lên
Sửa lại dao, mài lại niết.

Ơi, lũ làng ham chơi
Nước mắt tổ tiên nhắc mùa mới đến rồi…

HOÀNG VIỆT

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ