Thơ dự thi của Khổng Trường Chiến

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Nếp nhăn của quê hương

Nửa thế kỷ ngồi bên bếp lửa
khói bay lên phác họa hình hài
quê hương như nắm cơm trong tay run rẩy
ôm cả cánh đồng
cả giấc mơ hòa bình thổi từ than ấm
người đàn bà

vo nhúm gạo cuối cùng nhìn về dãy núi xa xăm

Ngày ấy
cô gái tròn mười tám
chưa kịp soi gương đã ngã xuống bên đường
mái tóc xõa
như nhánh cỏ cúi đầu chào đất mẹ
tựa vào chân núi

nhìn những ánh sao rơi xé rách cả bầu trời

Anh thanh niên
vắt trên vai tiếng rú tiếng gào khi trang sách còn dang dở
mở ra thành bản đồ hành quân
thành con đường ra trận
luồn qua những cơn mưa đạn

màu mực học trò loang dưới chiến hào sâu

Dấu chân của họ đi qua
chỉ còn ngọn Nam non thổi về làng cũ
như hạt mưa thấm vào cỏ cháy

lặng thầm in trên thớ gạch thời gian

Khói chiều giữa không trung như dải khăn tang
chít lên từng nếp nhăn
cho những hoa râm hóa thân vào hài tử

cho sóng lúa ngọt bùi ru lấy đất quê hương.

 

Mưa dưới chân Cửa Đông

Dưới chân cửa Đông
mưa phùn rơi nghiêng bạc trắng một góc trời
mềm mại như ngà ngọc
ve vuốt lên những bức tường trầm mặc
những vết rêu phong

Hơi của đất phả lên từng nhịp thở
nồng như hơi rượu còn vương trên môi người đã khuất
gió lùa qua kẽ gạch
thầm thì
như ngủ quên dưới ánh trăng đêm qua còn sót lại
một tiếng sấm
lá bàng lặng lẽ rơi man mác xuống bậc thềm

Ai vừa đánh rơi một câu thơ?
chưa kịp khô đã nhòe theo thời gian phủ bụi
mưa cúi xuống
nhặt từng con chữ
nhặt cả cánh mai lả tả rụng theo chiều

Mưa gõ lên mái ngói
như vó ngựa hồi âm từ chuyện xưa tích cũ
cho lưng áo bộ hành đẫm ướt giữa mùa xuân

Mưa dưới chân cửa Đông
như câu hát xuôi theo bóng mây về phía biển
như câu thơ người xưa thong thả vọng lên nguồn.

KHỔNG TRƯỜNG CHIẾN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.