Thơ dự thi của Trương Công Tưởng

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Hạt mầm

Sông đã chảy một đời im lặng
Nói với tôi về những nỗi buồn
Nơi hàng cây xao xác mưa tuôn

Người đã gieo những hạt mầm năm trước
Hạt mầm xanh lên từng chùm mơ ước
Hiện thực xanh lên từng nỗi con người

Tôi đã về neo những đám mây trôi
Giữa bao la gió trời ngày nắng rọi
Neo vào thời gian từng hồi nông nổi

Nơi hàng cây xao xác mưa tuôn
Những giọt nước nói với nhau về cội nguồn
Đã luân hồi trong vòng quay trời đất

Ai đã nói những buồn vui được mất
Cũng luân hồi như nắng như mưa
Gió trở mình vào giữa ban trưa

Người neo lại những hạt mầm lương thiện
Gieo từ tâm vào cõi con người
Hiện thực xanh lên trùng trùng tốt tươi.

 

 

Về lại ngọn đồi

Ngôi nhà của tôi trong đêm mưa gió
Mùa qua mùa
Bóng tối phủ đầy lên đó
Nỗi buồn của tháng năm

Dòng sông trong như mắt mùa thu
Em vớt từng giấc mơ dong thuyền về cuối bãi
Cha lấy thân mình làm buồm che cho tuổi thơ em khỏi ướt
Phía ngọn đồi chỉ còn vết cắt
Những thân cây thẳng ngay ngã quỵ bên đời

Những đứa con của làng ra đi tìm một chỗ ngồi
Trái tim linh hoạt như dòng nước
Kiên trì chảy qua suối sông ghềnh thác
Hòa lẫn vào mênh mông

Bao giờ em về lại dòng sông
Cánh buồm ngày xưa giờ không còn nữa
Cha nằm lại ngọn đồi bên những thân cây đã ngã
Những vết cắt từng ứa trào nhựa đỏ
Giờ lên những chồi non

Ngôi nhà của tôi trong nắng lửa chang chang
Mùa qua mùa
Ánh sáng vẫn lộng vào giấc mơ, lộng vào tâm hồn
Không bóng tối nào ngăn nổi
Tôi rời khỏi làng đi tìm câu trả lời cho nhiều dấu hỏi
Bên đời sông mải miết trôi

Giờ trên đỉnh đồi tôi đã thấy dòng sông
Thấy ngôi nhà bốn mùa gió thổi
Em chở giấc mơ theo người về biển
Hòa lẫn cuộc người trong đục nông sâu

Về lại ngọn đồi thăm viếng mộ cha
Người làng đã trồng rừng bên những thân cây bị đốn
Những thân cây thẳng ngay hàng hàng tiếp nối
Rừng chưa bao giờ hết xanh.

TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.